PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Ý nghĩa các biểu tượng trong lễ Giáng sinh



tuananh
13/12/08, 08:02 AM
Ý nghĩa các biểu tượng trong lễ Giáng sinh

Bạn biết gì về ngày Lễ Giáng Sinh?

http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12007_3.jpg (http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12007_3.jpg)

Tiết trời đang vào đông, lạnh se sắt. Một mùa lễ Giáng sinh đang rộn ràng gõ cửa. Dù là người theo Công giáo hay không thì các bạn trẻ cũng muốn được hòa mình vào dòng người hướng về các nhà thờ để được nghe tiếng chuông yên bình chúc mừng sinh nhật của Chúa mà lòng tràn đầy cảm xúc. Ở giáo đường nào cũng có hang đá, máng cỏ, ngôi sao, cây thông Noel... Đêm về, cùng người thân quây quần chúc một mùa Giáng sinh an lành với những món quà dễ thương. Vậy bạn đã biết hết ý nghĩa của các biểu tượng trong lễ mừng Chúa sinh ra đời chưa?


Hang đá và máng cỏ

Trong truyền thuyết, Chúa sinh ra trong một hang đá nhỏ, nơi máng cỏ của các mục đồng chăn chiên tại thành Bethelem. Ngày nay, vào đêm 24/12 tại các giáo đường đều có hang đá với máng cỏ, bên trong có tượng Chúa Hài đồng, tượng Đức mẹ Maria, chung quanh có những con lừa, tượng Ba Vua, một số thiên thần, Thánh Giuse trên mái nhà có ánh sáng, chiếu từ một ngôi sao hướng dẫn ba vua tìm đến với Chúa. Mọi người đều hướng về Chúa nhân từ, cầu nguyện Chúa cứu rỗi cho nhân loại tránh khỏi chiến tranh, nghèo đói và bất hạnh.


Cây thông Noel


http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12008_4.jpg (http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12008_4.jpg)

Thời Trung đại, trong nhiều lễ hội tại Ðức đều xuất hiện cây thông. Đây là loại cây sống trong khí hậu khắc nghiệt nhưng vẫn giữ được dáng vẻ mạnh mẽ, vững chãi và màu xanh vĩnh cửu. Dần dần hình ảnh của loài cây này xuất hiện thường xuyên hơn và nó được coi là trung tâm của lễ hội, nơi mọi người cùng nắm tay nhau nhảy múa xung quanh cây thông được trang trí công phu. Ngày nay, gần tới dịp Noel, người ta thường sắm một cây thông và trang trí lên đó những ngôi sao, những quả châu, dải kim tuyến lấp lánh, hoa... Cây thông được xem là biểu tượng của niềm hy vọng và sức sống mới trong lễ hội đón chào năm mới.


Chiếc gậy kẹo


http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12010_5.jpg (http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12010_5.jpg)

Vào năm 1800, một người làm kẹo ở Ấn Độ muốn biểu đạt ý nghĩa của lễ Giáng sinh qua một biểu tượng được làm bằng kẹo. Ông bắt đầu thực hiện ý tưởng của mình bằng cách uốn cong một trong những thỏi kẹo của mình thành hình một chiếc gậy kẹo. Qua cây gậy kẹo của mình, ông đã kết hợp những biểu tượng thể hiện tình yêu và sự hy sinh của Chúa Jesus.Màu trắng biểu hiện cho sự trong trắng và vô tội của Chúa Jesus. Sau đó, ba sọc nhỏ tượng trưng cho những đau đớn mà Ðức Chúa đã phải chịu trước khi ngài chết trên cây thập tự giá. Ba sọc đó còn biểu hiện ba ngôi thiêng liêng của Chúa (sự hợp nhất của Cha, Con và Thánh thần). Ông thêm vào một sọc đậm để tượng trưng cho máu mà Chúa đã đổ cho loài người. Khi nhìn vào cái móc của cây gậy, ta thấy nó giống hệt cây gậy của người chăn cừu vì Chúa Jesus chính là người chăn dắt con người. Nếu bạn lật ngược cây gậy, nó sẽ trở thành chữ J tượng trưng cho chữ cái đầu tiên của tên Chúa Jesus.


Ngôi sao Giáng Sinh


http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12013_6.gif (http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12013_6.gif)

Ngôi sao 5 cánh thường xuất hiện rực rỡ đủ màu sắc trong mùa Giáng sinh. Một ngôi sao to lớn được treo ở chỗ cao nhất của tháp chuông nhà thờ. Từ đó căng giấy ra bốn phía, có nhiều ngôi sao nhỏ, treo đèn lồng và kết hoa rất đẹp mắt.


Ngôi sao trong lễ Giáng sinh có ý nghĩa đặc biệt, theo tương truyền lúc Chúa vừa chào đời thì trên trời xuất hiện một ngôi sao rực rỡ. Ánh sáng tỏa ra mấy trăm dặm. Từ các vùng phía đông xa xôi nay thuộc lãnh thổ Iran và Syria, có 3 vị vua được mặc khải tin rằng cứ lần theo ánh sáng ngôi sao tìm tới chắc chắn sẽ gặp phép lạ gọi là lễ ba vua. Từ đó, ba vị tìm theo sự dẫn đường của ánh sáng để đến được hang đá thành Bethelem nơi Chúa đã ra đời. Ba vị này thân quỳ trước mặt Chúa, dâng lên Chúa các phẩm vật trầm hương và vàng bạc châu báu.

Ngôi sao trở thành biểu trưng ý nghĩa trong mùa Giáng sinh và được treo chỗ trang trọng nhất ở các giáo đường, cơ sở tôn giáo trong đêm Giáng sinh để nhớ đến sự tích trên. Do ý nghĩa ngôi sao còn tượng trưng cho phép lạ của Thượng đế.

(Còn nữa)

tuananh
13/12/08, 08:08 AM
Quà tặng trong những chiếc bít tất

Tương truyền rằng, nhà kia có 3 cô gái trẻ đến tuổi lập gia đình nhưng không có chàng trai nào nhòm ngó đến vì gia cảnh quá nghèo. Đức giám mục Myra rất thương xót nên đã ném những đồng tiền vàng xuống ống khói nhà của ba cô gái. Những đồng tiền vàng rơi từ trên nóc nhà xuống đúng các đôi bít tất mà các cô treo hong bên lò sưởi. Khỏi phải nói cũng biết rằng các cô vui mừng đến thế nào. Họ đã có cơ hội để thực hiện nguyện ước của mình.

Câu chuyện thần kỳ kia được lan truyền đi khắp nơi, ai ai cũng muốn mình trở thành người may mắn nên đều bắt chước 3 cô gái treo tất bên lò sưởi để hy vọng nhận được quà. Trẻ em hy vọng nhận được quà nhiều nhất. Mọi người trong nhà cũng nhân cơ hội này để tặng quà cho các em với mong muốn là các em sẽ ngoan ngoãn và học giỏi. Từ đó có tục trẻ em treo bít tất cạnh lò sưởi để nhận quà như mơ ước từ ông già Noel.


Bánh Buche Noel

http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12014_7.jpg (http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12014_7.jpg)

Tổ tiên người phương Tây thường nhóm củi trong ống khói nhà, họ tin rằng lửa càng kêu lách cách thì các thần dữ sẽ tránh xa. Ngày nay, tập tục mất dần vì không mấy nhà còn ống khói. Thay vào đó, theo sáng kiến của một thợ làm bánh ở Pháp, năm 1875, người ta làm chiếc bánh ngọt có hình cây củi để mọi người thưởng thức trong đêm Noel và lưu truyền cho đến nay.


Ký hiệu Xmas

Từ viết tắt này có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp. Trong tiếng Hy Lạp Xristos là Chúa Jesus. Vào thế kỷ thứ XVI, những người châu Âu bắt đầu dùng chữ cái đầu tiên của tên Ðức Chúa là “X” để viết tắt cho từ Christ trong Christmas.

(Còn nữa)

Theo ANTG

tuananh
13/12/08, 08:13 AM
Bí ẩn về ngôi sao Noel

http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12015_8.jpg (http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12015_8.jpg)

Ngày giáng sinh dù ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới, chúng ta đều thấy xuất hiện những ngôi sao lấp lánh trên các cây thông Noel hoặc trên bầu trời đầy tuyết trắng. Vậy những ngôi sao đó xuất xứ từ đâu và nó mang trong mình những thông điệp gì?

Trong tất cả các tranh ảnh Chúa giáng sinh, trên bầu trời bao giờ cũng có một ngôi sao sáng rực rỡ, Kinh Thánh gọi đó là "ngôi sao Bethlehem", ngôi sao đã dẫn đường cho Ba Vua tới hang đá nơi Chúa sinh ra.

Ngôi sao này còn có tên là ngôi sao Giáng sinh, từ lâu đã là mối tranh cãi của các nhà thiên văn học. Mới đây Nibel Henbest, một nhà khoa học người Anh đã dựa vào sự chuyển động của quỹ đạo trong Thái dương hệ, để giải tỏa câu hỏi tại sao chỉ có Ba Vua nhìn thấy ngôi sao đó, trong khi lịch sử thiên văn không ghi nhận được.

Theo Nibel thì vào năm 1604, nhà toán học Johannes Kepler đã tính được vị trí các hành tinh vào thời Chúa giáng sinh, cũng tìm được sự giao hội đặc biệt của các chòm sao trong nhóm Song Ngư vào năm thứ 7 trước công nguyên. Có nghĩa là, sao Mộc và sao Hỏa, biểu tượng của người Do Thái gặp nhau trên bầu trời nhưng vẫn cách nhau một khoảng gần bằng đường kính của mặt trăng. Vài năm sau đó một sự hội ngộ khác lại diễn ra vào tháng 08 năm 03 trước công nguyên, Mộc tinh tiến gần sao Vệ Nữ - một ngôi sao rất sáng.

Ngày 17/06 năm 02 trước công nguyên, hai sao trên lại gặp nhau nhưng không va chạm, nhưng tạo thành một ngôi sao lạ, sáng chói khắp miền Trung Đông mà Kinh Thánh đã gọi là ngôi sao Bethlehem. Ngoài ra, với người theo đạo Ky-tô xưa thì ngôi sao Vệ Nữ, tức là sao Hôm mọc trước bình minh, được coi là biểu tưọng của Chúa Giê-su, còn sao Hải Sư lại được người Do Thái coi là sao hộ mạng. Đây là hai ngôi sao sáng nhất trong Thái dương hệ và hiện tượng hội ngộ giao thoa, chỉ xảy ra một lần trong hai ba thế kỷ, như giải thích ở trên, được xem là giả thuyết hợp lý về ngôi sao Bethlehem trong truyền thuyết.

Ngoài ý nghĩa khoa học kể trên, ngôi sao Noel còn có một ý nghĩa tâm linh vô cùng quan trọng đối với những người công giáo. Đó là ngôi sao dẫn lối chỉ đường cho họ đến với Đức Chúa. Người theo đạo Ky-tô tin rằng ngôi sao đó cũng chính là Chúa Giê-su và ánh sáng ngôi sao của Chúa sẽ xóa tan bóng tối đêm đông lạnh giá, thắp lên một mùa xuân mới ấm áp và hạnh phúc cho muôn dân.

(Còn nữa)

Theo VTC

tuananh
13/12/08, 01:37 PM
Vì sao Noel cần có cây thông?


Giữa những năm 2000 trước Công nguyên, theo lịch của người Celte, mỗi tháng của năm đều liên kết với một loại cây. Cây Epicea tượng trưng cho sự sống liên kết với ngày 24 tháng 12. Để làm lễ cho ngày Đông chí, người ta dùng hoa quả và lúa mì để trang trí cho cây. Năm 354, nhà thờ làm lễ Giáng sinh đầu tiên cho Chúa Giê-su lấy ngày 25/12/để cạnh tranh với lễ đa thần trên. Tuy nhiên, cây Noel thực sự lại xuất hiện trễ hơn rất nhiều.


Người ta kể rằng vào thế kỷ thứ VII có một nhà tu người Anh, Thánh Boniface, trên đường hành hương tình cờ bắt gặp một nhóm những kẻ ngoại đạo sùng bái tập trung quanh một cây sồi lớn và dùng một đứa trẻ để tế thần. Ðể dừng buổi tế thần và cứu đứa trẻ, Boniface đã hạ gục cây sồi chỉ bằng một quả đấm. Tại nơi đó đã mọc lên một cây thông nhỏ. Vị thánh nói với những kẻ ngoại đạo rằng cây thông nhỏ là cây của sự sống và nó tượng trưng cho cuộc sống vĩnh hằng của Chúa cứu thế. Từ đó người ta trồng cây thông con để làm lễ Giáng sinh.


Thế kỷ thứ XI, cây Noel được trang hoàng bằng những trái pom đỏ, tượng trưng cho cây thiên đàng, trên đó người ta treo trái cấm của bà Eva. Bắt đầu từ thế kỷ thứ XII cây sapin xuất hiện tại Châu Âu, nói chính xác hơn là vùng Alsace. Từ "cây Noel" được gọi lần đầu tiên tại Alsace vào năm 1521. Cũng vào thời kỳ đó, hình ảnh ngôi sao gắn trên đỉnh cây tượng trưng cho ngôi sao Bethleem bắt đầu trở nên phổ biến. Thế kỷ XII và XIII các cây sapin chiếu sáng đầu tiên xuất hiện. Người ta dùng những vỏ trái hồ đào đựng đầy dầu, trên mặt để tim đèn, hay đèn sáp mềm, cột quanh cành thông.


http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12021_1.jpg (http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12021_1.jpg)


Các nước ThụyĐiển, ĐanMạch, NaUy thường tranghoàng nhàcửa bằng cây xanh nhân dịp năm mới để xua đuổi maquỉ. Họ còn dựng cây cho chim trú ngụ trong mùa Giáng sinh. Làm lễ Giáng sinh quanh một cái cây, biểu tượng của cây trên Thiên Ðàng và đủ loại kẹo đã nhanh chóng trở thành một tập tục ở Đưc. Phải chờ đến gần một thế kỷ sau tập tục đó mới đến mọi gia đình người Pháp, nhất là sau chiến tranh năm 1870, có hàng ngàn gia đình người Alsace-Lorraine di cư qua Pháp.


http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12022_2.jpg (http://support.cauduongbkdn.com/upload/out.php/i12022_2.jpg)

Đầu thếkỷ thứ 19, cây Noel được du nhập vào nước Anh nhờ ông hoàngAlbert, chồng của Nữ hoàng Victoria và rất được tán thưởng. Vào thời đó, người ta gọi cây Noel là Victorian Tree (Cây thời Victoria). Victorian Tree được trangtrí bằng đèn sáp, kẹo, cùng các thứ bánh treo ở cành cây bằng dây giấy đủ màu. Cây Noel được thịnhhành nhất vào thế kỷ thứ 19. Nó cũng được người dân những nước như Áo, Thụy Sĩ, Phần Lan, Hà Lan, tán thưởng trong thời kỳ này.


Hiện nay, khắp nơi trên thế giới đều tổ chức lễ Giáng sinh và trưng cây Noel. Vì thế, cây Noel là hạnh phúc của mọi người, từ người già cho đến trẻ nhỏ.


(Còn nữa)

Theo VTC/Sciences

tuananh
13/12/08, 01:47 PM
Quà tặng của Piccola

Truyền thuyết về Piccola được lan truyền đi nhiều nước và được dịch sang nhiều ngôn ngữ như Pháp, Ðức, Ý và các ngôn ngữ khác. Truyền thống ở các nước này là vào đêm Giáng sinh bọn trẻ thường để những đôi giày của chúng ở cửa để thánh Nicholas bỏ quà vào trong đó.

Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, tại một làng quê nghèo nọ có gia đình cô gái Piccola sống sinh sống ở đó. Người dân trong làng nghèo lắm nên họ thường dời làng lên thành phố để làm việc ở nhà máy, hoặc đi ăn xin trên các đường phố. Một số người còn mơ ước được sang Mỹ, nhưng không ai ở cái làng này có tiền cả. Một trận hạn hán đã tàn phá mùa màng của họ và làm cho cây cối cằn cỗi. Thỉnh thoảng lại có những cuộc chiến tràn qua làng, đôi khi là những cuộc chiến nhỏ, đôi khi là những cuộc chiến lớn. Những tên lính đi qua và cướp bóc của cải của dân làng, chúng lấy đi tất cả thức ăn mà dân làng bấy lâu nay cố gắng giành dụm. Do đó chỉ còn vài gia đình còn sống sót trong đó có gia đình Piccola xinh đẹp.

Căn nhà của gia đình cô bé sắp bị đổ, vả lại nó cũng không có kính ở cửa sổ phòng cô bé. Và trong làng cũng chẳng có nhà nào là có kính ở cửa sổ cả, mà chỉ là những cửa chớp bằng gỗ. Hàng ngày mẹ của Piccola thường lấy bùn và dẻ rách hoặc bất cứ cái gì bà có thể tìm thấy để bịt lại những vết nứt ở trong nhà, để cố gắng làm cho căn nhà trở nên ấm hơn một chút trong mùa đông giá rét. Nhưng ban đêm Piccola thường mở những cánh cửa chớp của cửa sổ gần cái góc ấm cúng của cô trong gác xép của căn nhà, thả hồn vào những ngôi sao và mơ ước sẽ không phải chịu giá lạnh nữa. Tất nhiên là khi bố mẹ cô cảm thấy lạnh vì gió lùa vào thì họ lại đi đến đóng cửa sổ và nhắc nhở cô phải đi ngủ.

Piccola chưa bao giờ được biết đến sự giàu có, thậm chí là một bữa ăn no căng bụng. Nhưng cô vẫn chơi với chúng bạn và quan tâm đến các con vật còn sống sót. Cô đi kiếm cỏ khô ở trên cánh đồng, nhặt nhạnh những ngọn cỏ khô còn sót lại trong nhà kho cho chúng. Dần dần chúng bạn cô cũng bỏ làng ra đi, chỉ còn lại Piccola là đứa trẻ duy nhất ở lại làng này. Mùa đông đến, gió lạnh thổi qua những con đường vắng tanh. Piccola có thể chạy bất cứ nơi đâu trên đường và hét to tên cô lên, nhưng chẳng ai đáp lại cô cả. Những người dân còn ở lại đều coi cô như con cháu họ, vì cô là đứa trẻ duy nhất còn ở lại.

Piccola trở nên hoang dã giữa bầy thú. Cô dành hầu hết thời gian để chơi với những người bạn không biết nói này, quan tâm chăm sóc chúng khi bố cô đi săn trong rừng, mẹ cô cặm cụi mót những gì còn sót lại ở cánh đồng. Cô mặc tất cả những thứ quần áo mà cô đã tìm thấy sau những ngôi nhà và cuốn lên người những mảnh dẻ rách, đội chiếc mũ đã bị rách nát. Như vậy cô có thể được ủ ấm như một cái bánh mì nướng nhưng trông cô giống như một kẻ ăn mặc rách rưới tả tơi. Cô học cách bẫy và bắt thỏ. Vào một ngày kia khi Piccola đang tìm kiếm những vết chân thỏ trong tuyết để đặt bẫy thì cô tìm thấy một con chim sẻ gẫy cánh đang nằm trên mặt đất. Cô nâng con sẻ đó lên, đặt nó vào trong mớ quần áo của mình và đem về nhà. Một tháng mùa đông giá lạnh trôi qua. Cô chăm sóc con chim đó trong ngôi nhà của mình, cho nó ăn những mẩu hạt ngũ cốc ít ỏi của gia đình cô kiếm được. Gia đình cô hiếm khi được no bụng. Khi dân làng biết được tin về con chim của cô thì cứ vài ngày, lại có một người mang đến cho con sẻ của cô mẩu bánh mì hay một nhánh cỏ khô, một ít hạt giống. Con sẻ trở thành người bạn tâm tình của cô. Cô có thể nói chuyện với nó suốt đêm trong cái góc nhỏ bé của mình gần mái nhà, thì thầm vào đôi tai nhỏ xíu của nó, và kể cho nó nghe tất cả những chỗ bí mật ở trong gỗ mà cô biết. Cô làm cho con sẻ một cái giường nhỏ xíu ở trong đôi giầy gỗ của mình và hàng đêm đặt nó vào đó, còn cô thì nằm trên giường cạnh nó. Ðôi khi con sẻ cất tiếng kêu chíp chíp đằng sau lưng cô, giương cặp mắt đen thông minh nhìn cô. Piccola hiểu rằng nó hiểu những gì cô nói, có lẽ nó còn hiểu cô hơn là con cừu, con ngựa què hoặc con gà mái già khi mỗi buổi sáng cô cho chúng ăn.

Con chim sẻ đã nhanh chóng bình phục. Một tuần trước lễ Giáng sinh, vào một ngày nắng đẹp con sẻ nhảy lên ngưỡng cửa sổ và bay đi, nó bay khỏi ngôi nhà về rừng. Piccola nói với bố mẹ là cô không sao, rằng đó là con vật hoang dã, nó phải trở lại với rừng. Nhưng đêm đó, khi mẹ Piccola đóng cửa sổ và giục cô đi ngủ bà nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má cô con gái của mình. Piccola đã giả vờ ngủ và không trả lời khi mẹ giục đi ngủ.

Tuần đó không ai nhìn thấy Piccola chạy trên đường phố. Cũng không ai nhìn thấy cô từ rừng đi về như thường lệ mang theo con thỏ bẫy được về nhà để cho bữa tối. Cô ở nhà và không ai biết được chuyện gì đã xảy ra. Trong thời gian đó, bọn trẻ thường đặt những đôi giày của chúng ra để chờ thánh Nicolas đặt quà vào đó. Nhưng rất lâu bọn trẻ của ngôi làng này không nhận được món quà nào cả. Hàng năm bố mẹ của Piccola thường kiếm một chút gì đó làm quà bỏ vào giầy cho cô con gái của mình, khi thì một cái dây ruy- băng, khi thì ba cái cúc màu xanh da trời. Nhưng năm nay lại chẳng có gì cho cô cả. Mẹ cô cảm nhận được nét buồn trên khuôn mặt cô. Ðêm Nô- en đã đến, Piccola cũng để đôi giày của cô ra để chờ thánh Nicolas để quà vào đó. Nhưng dường như thánh Nicolas đã quên hẳn ngôi làng xa xôi hẻo lánh này và quên hẳn cô gái cô đơn này.

Ðêm đó bố Piccola đã mơ nhưng ông không thể nhớ được những gì diễn ra trong mơ. Trong mơ ông cảm thấy cái nóng của giữa trưa mùa hè mà chắc hẳn phải hắt vào từ cửa sổ không đóng của Piccola. Mặc dù bị vợ ngăn lại nhưng ông vẫn đi tới phía chiếc thang đi lên gác xép của Piccola, nhẹ nhàng để không đánh thức cô dậy, ông tháo chốt và mở cửa chớp. ánh sáng tràn ngập căn phòng, và ông nghĩ là ông nhìn thấy một vật gì đó bay xuyên qua. Có lẽ chẳng có gì, ông nghĩ, tự nhiên cảm thấy mệt và ông đã trở lại đi ngủ ngay.

Sáng hôm sau Piccola thức giấc và cảm thấy khoan khoái hơn kể từ khi con sẻ bỏ đi. Một ngày nắng đẹp và ấm áp hơn - nhưng liệu đêm hôm qua cô có mở cửa sổ không? Piccola không thể nhớ những gì cô làm tối qua. Cô chỉ nhớ rằng đó là đêm Giáng Sinh và Thánh Nicolas đã không thể đến thăm một làng nghèo xa xôi hẻo lánh, và một đứa trẻ cô đơn như cô, ý nghĩ đầu tiên đã làm cô rất buồn, nằm trên giường nghĩ ngợi, và cô quyết định sẽ xua tan mọi buồn phiền, cô trèo ra khỏi giường, lấy giầy và đi và nhìn vào, kiểm tra kỹ giầy của cô, cô phát hiện thấy có cái gì đó trong giầy của cô, cô nhìn kỹ thì ra đó là con chim sẻ của cô, chắc là nó đã bay qua cửa sổ vào ban đêm, và nó đã nằm vào chỗ trước đây của nó trên giường. Nó nháy mắt với cô bé và con chim thông minh cất tiếng chíp chíp chào cô.

Cô đã đúng - Thánh Nicolas đã không thể đến với ngôi làng nhỏ bé và với cô bé cô đơn được, nhưng người đã không quên cô, người đã gửi con chim sẻ lại cho cô như một món quà Giáng Sinh. Kể từ đó con chim nhỏ không bao giờ rời khỏi cô, nó luôn ở bên cô như một niềm an ủi đối với cô bé nghèo cô đơn Piccola.

(Còn nữa)


Theo Netcenter