PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Chuyện cổ tích thời di động



hero-x3
20/09/07, 10:37 AM
Chuyện cổ tích thời di động
Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có hai vợ chồng nhà nọ tên là VN và PT. Sau những năm dài cố gắng hoạt động, phấn đấu hai vợ chồng đó đẻ đc hai đứa con đặt tên là VINAPHONE và MOBIPHONE. Do tình hình kinh tế của vương quốc khó khăn nên hai vợ chồng quyết định chuyển đổi cơ cấu kinh tế, chuyển sang bán PHỞ với hai món chính là Tái nạm do thằng VINAPHONE phụ trách và Tái gầu do thằng MOBIPHONE phụ trách.


Thời mới đầu, vương quốc chưa có ai biết làm và bán phở nên hai vợ chồng VNPT làm ăn cũng được. Dù khách hàng chỉ ăn một miếng thịt hay một sợi phở cũng tính tiền 03 bát (?). Thậm chí nhiều lúc khách hàng vào ngứa tay cầm cái giấy chùi mồm hoặc cầm cái tăm xỉa răng là cũng được coi là đã ăn rồi và được tính tiền 03 bát . "May mà thời nay anh em chúng ta ăn phở bát nào trả tiền bát đấy, người ta gọi là húp nước trả tiền".

Rồi xã hội phát triển, đất chật người đông, vào một ngày đẹp trời nọ có một ông kia cũng nổi hứng lên quyết định đi bán phở. ông ta tên là VTel. Nhưng do nhà nghèo, không có tiền và có tiền cũng không xây quán được kịp thế là ông ta bèn chuyển nhà đến gần nhà vợ chồng VNPT rồi bán hàng. Phong cách bán của ông ta ban đầu là sang quán nhà VNPT, mượn bàn ghế, bát đũa, thậm chí cả bếp rồi mang bánh phở và thịt (Là hai thứ Vtel có sẵn) rồi bắt đầu bán hàng.;)

Chiêu hút khách của ông Vtel là "ăn bát nào trả tiền bát đấy", rồi "ăn miếng thịt nào trả tiền miếng thịt đấy", rồi "ăn phở khuyến mại bát : có thể ăn xong rồi vứt bát". Cộng thêm với giá rẻ giật mình với phương châm : "Bát phở của mình bao giờ giá cũng phải thấp hơn của họ. Lỗ cũng được." nên phở của ông Vtel bán rất chạy, mọi người bỏ dần phở của ông bà VN&PT.

Bực mình quá ông bà VN & PT bèn không cho mượn bát hoặc bất đắc dĩ phải cho mượn thì ông bà cho mượn bát bẩn (chưa rửa!!!!!!!!!!). Thế là ông Vtel bán phở có phần chững lại. Ông ta bèn kiện lên quốc vương và bắt triều đình ép vợ chồng nhà VN PT phải cho mượn bát đũa và bàn ghế. Không dám cãi vợ chồng nhà VNPT phải cho mượn nhưng cũng lắm võ mà không thấy các cụ xưa kể lại...

Lại nói vợ chồng nhà VN & PT sau khi bị triều đình ép phải chiều ông Vtel thì ức lắm nhưng không làm gì được, vẫn phải cung cấp cho ông ta. Chỉ thi thoảng mới dồn khách hàng của ông Vtel vào thế bí với lý do khách hàng của hai thằng con ông đã ngồi chật chỗ trong quán rồi, không còn chỗ cho khách hàng của ông Vtel kia nữa.

Vào một ngày đẹp trời nọ hai vợ chồng VN & Pt mới nghĩ ra một cách là đến xin nhà vua cho mình giảm giá để còn bán hàng cạnh tranh nhưng triều đình đã không chấp nhận với lý do "mày giảm giá thì nó chết a`. Mà nó chết thì ... tao ở với ai". Hai vợ chồng nhà VN & PT ức lắm nhưng đành phải nghe theo.

(Sở dỹ hai vợ chồng nhà kia phải chiều theo triều đình vì nghe đâu ông Vtel là con nuôi của Quan Tổng quản nắm quyền quản lý tất cả binh mã của triều đình (?). )

Ông Vtel được thể triều đình đang cưng chiều mình thì càng làm tợn. Ông ta liên tục giảm giá cho khách mặc dù bát đũa và địa điểm bán hàng vẫn phải đi mượn của hai vợ chồng nhà VN & PT. Rồi một ngày kia, triều đình dưới sức ép của văn võ bá quan đã đành phải nhượng bộ đồng ý cho hai vợ chồng VN & PT giảm giá chứ không thì khách hàng bỏ hết sang ăn phở của ông Vtel thì cũng ....

Lại nói ông Vtel sau khi biết tin vợ chồng nhà hàng xóm sắp được giảm giá thì ức lắm, ức không chịu được, thế này thì ức chết mất.... thế là ông ta cho gọi hết cả đội bưng bê, rửa bát, nhặt rau, thái thịt, cả thằng trông nồi nước dùng lại bàn phương cách đối phó.

Thằng rửa bát giơ tay :
Theo ngu ý của đệ, đại ca cứ giảm thấp hơn nó 30 % là được. Lần sau nó có xin giảm giá nữa triều dình cũng ko cho đâu.

Ông thái thịt lên tiếng :
Ko được, phải giảm 50% và cho ăn một bát khuyến mại một bát mang về cho vợ con

Cô bưng bê nói :
Theo cháu, chú ko giảm giá mà cứ khuyến mãi mạnh vào cho cháu kiểu gì cũng ăn tiền

Tổng hợp lại Ông Vtel đã ra chiêu như sau:

- Tất cả các bát phở đầu tiên trong ngày của khách ko thèm lấy tiền
- ăn một bát tặng 01 bát + 01 miếng tái gầu
- Khách hàng vào quán (Nhưng phải ăn của ông vì quán ông vẫn mượn) thứ 1000.000.000 được tặng 1000.000.000 bát (ăn cả đời).
- Có nhiều bát đẹp cho khách hàng lựa chọn
- Giảm giá còn 5.900 đ / bát như em đã nói ở trên........

Theo dự báo những cơn bão mới từ nhà VN & PT sẽ sắp xuất hiện. Thực hư ra sao hạ hồi phân giải. Lại nói, sau khi gia đình VN & PT giảm giá xuống còn 6.000 đ/bát ông Vtel tức lắm.

Ông ngửa mặt lên trời mà than rằng : "Trời đã sinh ra Vtel sao còn sinh ra VINA và MOBILE". (Trong khi rõ ràng tái chín và tái gàu của nhà VN & PT có trước).

Từ khi nhà ông Vtel quyết định khuyến mãi cho các hộ gia đình ăn phở bát đầu tiên không lấy tiền thì vấn đề phát sinh bắt đầu sảy ra. Các chú nhà ta cứ để phần đến đêm sau khi xem bóng đá say sưa, cá độ bét nhè mới bắt đầu đi ăn phở của ông Vtel.

Thế là tranh chấp sảy ra, ông Vtel chẳng "tưởng tượng" ra là người ta ăn phở bát đầu tiên nhiều như thế mặc dù bát đầu tiên là vào 8h30 tối. Thêm vào đó, các chú ăn xong mặc dù chẳng biết mình có phải trả tiên hay không cứ tập trung vào con mẹ tính tiền để hỏi giá. Thế là vấn đề phát sinh đã sảy ra. Mịa kiếp, một lúc 1.000.000 người hỏi xem bát phở mình vừa ăn hết bao nhiêu tiền thì nó trả lời thế nào được.

Thế là ông Vtel tức giận bảo : Tao dek biết chúng mày ăn hết bao nhiêu tiền, chúng mày mà dek trả thì tao cứ trừ tiền rồi tao xin lỗi sau. Mà chúng mày vào ăn sau không được phục vụ thì là lỗi của bọn nhà bên cạnh không phục vụ kịp thời cho chúng tao bán hàng thôi. Ko bao giờ có chuyện đền bù cho cái việc các ông vào ăn nhưng chúng tôi không phục vụ kịp vì đó không phải là lỗi của chúng tôi":smi12:
( sưu tầm)

Queen
20/09/07, 10:52 AM
Góp vui bằng chuyện về Blog Việt, trích dẫn từ blog của Joe. :smi12:


Ai cũng biết thế giới blog Việt có nhiều chuyện không hay.

Nhưng khi nghe thông tin Yahoo! Việt Nam đã bắt tay với Microsoft để quản lý blog bằng cách dùng phần mềm thay thế những từ “nhạy cảm” bằng tên của các món ăn đặc sắc của Việt Nam mình đã hơi thắc mắc.

Hình như phần mềm này đã được thực hiện từ hôm qua, với một danh sách có hơn 1000 từ mà cư dân mạng không được cho lên blog – chủ yếu là những hành động “ấy”, hoặc là những tính từ bậy, danh từ vô duyên, động từ tế nhị, v.v.

Nói chung mình thấy cách quản lý blog nay rất điên. Không. Hơn cả điên! Đó là một phương phát thực sự là hủ tiếu!

Ví dụ, mình muốn viết về những gái đậu phụ mà dùng blog để quảng cáo về dịch vụ bán bánh chuối của họ thì sao? Tất nhiên mình sẽ phải dùng nhiều từ nhạy cảm nhưng trong một ngữ cảnh lành mạnh thôi! Một phần mềm “automatic” không thể phân biệt những trường hợp đó đâu, vậy quyết định của Yahoo! thật là mắm tôm!

Hoặc là mình dùng blog để bình luận về chuyện Hiệp Gà bị vấp ngã vì nghiện trứng vịt lộn. Đó không phải là mình buôn bán trứng vịt lộn qua mạng, đó chỉ là mình nói về một người nổi tiếng đã bị bắt vì sử dụng trứng vịt lộn trái phép!

Mình là một trong những người đầu tiên công nhận rằng có rất nhiều blog đen và thế giới blog cũng cần phải có luật lệ. Những blogger nầm dê mà cứ post các ảnh bún cá của những ngôi sao mà đã bị quay trộm thì khá là bún bò. Và chuyện một cô học sinh Trường THPT Lý Thường Kiệt quay các bạn nữ của mình thay đồ sau buổi chào cờ rồi post lên mạng thì thật là thiếu suy nghĩ. May là họ chỉ bắt đầu thay thôi – cho dù một số em chỉ mặc phở cuốn thôi, nhưng không ai bị tôm hấp bia với sốt cà chua đâu.

Blog thì có nhiều cách quản lý. Các sếp Yahoo! Việt Nam có thể làm như Fidel Castro, tổng thống của nước Phở-ba, và quản lý blog một cách rất chặt chẽ. Hay là làm theo kiểu các cán bộ cấp cao của nước Xúc-xích-cổ, quê hương của Thành Cát Tư Hãn và một trong những đất nước có chính sách internet thoải mái nhất Châu Á?

Tuy nhiên cách quản lý blog nào cũng phải phù hợp với cư dân mạng, phải linh hoạt và uyển chuyển – không như cách vịt quay mà Yahoo Việt Nam vừa thực hiện từ sáng hôm qua. Bực mình quá! Yêu cầu các sếp của Yahoo! Việt Nam bỏ phần mềm rau bí xào của họ ngay! Nếu không thì mình sẽ sang cơ quan của họ lấy một bánh chưng rồi cao lầu đi cao lầu lại cho dến khi các ốc nóng thừa nhận sự cơm rang của họ và bánh xèo một cách nước mắm hơn – chán bỏ ghẹ!

Joe