PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Tự cảm



phongtran_dn85
25/07/08, 10:08 PM
TỰ CẢM

Từ miền quê xa ra thành thị học
Lạc lõng bơ vơ như nốt son lạc phách
Giữa vườn hoa kiêu sa em trở nên thô kệch
Lạ lẫm làm sao ánh mắt buổi ban đầu.

Tuổi thơ em với mảnh đất bùn nâu
Tí tuổi đầu phải lội ruộng sâu làm cỏ dại
Bảo làm sao đôi chân mềm mại
Trắng hồng không vết nứt vết nhăn.

Tí tuổi đầu đã phải biết làm ăn
Gánh nước, tưới rau, giữ trâu, gặt hái
Nên đừng bảo tay em con gái
Mà chẳng trắng xinh nhỏ nhắn như người.

So sánh làm gì cho chua xót anh ơi
Khi khoảng cách giữa hai nơi quá là rộng lớn
Em lớn lên từ vùng quê nắng lửa
Nên không chỉ chân tay mà ý nghĩ cũng thô kệch quê mùa.

Nhưng em tự hào trên những quãng đường xa
Không nao núng em bước từng bước một
Như người dân quê ranh rờn hi vọng
Lúa tốt đầu mùa vụ thắng lợi ngày vui.

Rồi ngày mai hạnh phúc sẽ mỉm cười
Em sẽ bước đi bằng niềm tin và ý chí
Người nông dân dù khó khăn nhưng bền bỉ
Luôn đợi chờ, hi vọng những mùa vui.

(Hoa cỏ may)