Luyến tiếc...

(MTO 3 - 22/3/2009)


Dậy sớm - học chính khóa - học trái buổi - học thêm. Cuộc sống cứ xoay vần không ngơi nghỉ.

Đến một lúc nào đó tôi chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ tuổi thơ quá nhiều...

"Mẹ ơi, bánh xe của con bị bể rồi!"

"Khổ quá! Gần tới giờ đi học rồi mà vậy đấy. Thôi, để tôi đưa cô đi học, còn chiếc xe đạp, chiều về lo mà vá đi".

Dù phải đến cơ quan gấp, nhưng mẹ lại xin đến trễ, vì bận chở tôi đến trường.

Ngồi sau xe, cảm giác thoải mái lạ lùng. Dường như lâu lắm rồi, tôi mới có lại cảm giác này. Nó khác hẳn những lần hồng hộc đạp xe leo dốc trong cái nắng gay gắt, chói chang. Lúc ấy, thầm nhủ: "Ước gì..."

_____o0o_____

Khi còn là một cô bé tiểu học...

"Mẹ à, sao mẹ không cho con tự đạp xe đi học? Con lớn rồi mà!"

"Mẹ nói không là không, đường xá đông lắm, nhà gần, mẹ chở cũng thuận tiện".

Lúc ấy cảm thấy tức tưởi sao ấy! Tại sao mình cứ bấu víu, dựa dẫm vào mẹ. Trong khi chúng bạn, đứa nào cũng tự đi xe đạp hết cả rồi

_____o0o_____

Giờ thì đã là một nữ sinh trung học...Ngày hai buổi đến trường bằng xe đạp...

Lại ước gì...được ngồi sau xe mẹ, ngắm cảnh hai bên đường, rồi hát vu vơ những câu cửa miệng...

"Hay là...mai mẹ chở con đi học nữa nha mẹ...?"

"Nếu tôi rảnh thì tôi chở cô ngày hai bận được luôn ấy chứ! Có người mẹ nào không xót khi con mình đạp xe đi học xa như vậy không? Nhưng mà mẹ còn có công việc, con à. Cố hết năm nay, con nhé!".

"Dạ..."

_____o0o_____

Sáng. Vật vờ trong cơn buồn ngủ, rồi chợt uể oải khi nhìn vào thời gian biểu dài dằng dặc, 5 tiết buổi sáng, 5 tiết buổi chiều, học thêm 3 môn.

Thèm ngủ quá đỗi...

_____o0o_____

8 tuổi.

"Tại sao lại trốn ngủ trưa, hả? Con có biết là ba mẹ đi tìm con khắp nơi không?"

"Con đâu có đi xa...Con ở bên bác Tư hàng xóm mà. Hu hu.."

"Con hư lắm. Trưa nắng chang chang, ở trong nhà mát mẻ, không chịu ngủ, lại mở cổng ra ngoài đường dang nắng. Con xem, áo ướt nhem rồi. Ba đánh một lần cho nhớ, lần sau không được tái phạm nữa, nghe không?"

_____o0o_____

Đến giờ, tôi muốn ngả lưng mười lăm phút, cũng không thể...

Cuộc sống quá ngộp.

Thầm tiếc. Tiếc rằng hồi nhỏ sao không cố tích lũy giấc ngủ thật nhiều, đề rồi lớn lên luôn trong cơn thiếu ngủ triền miên...

_____o0o_____

Nhớ, nhớ, và nhớ...

Nhưng rồi không thể níu giữ...

Nhìn thẳng vào hiện tại, rồi chợt ngắm kí ức chưa, sao khập khiễng quá chừng...

Hãy sống trọn vẹn, đừng bao giờ để phải ngồi lại, suy ngẫm, rồi luyến tiếc như tôi, bạn nhé!

Twinkle®