Tin nhắn 1 chiều (Đọc để thấy thương cha mẹ ta vô hạn)

--------------------------------------------------------------------------------

Bà mệt mỏi và đau đớn ngồi cạnh quan tài ông.

Hai người lấy nhau do tình thương và sống với nhau vì nghĩa. Họ tôn trọng và có trách nhiệm với nhau. Thế là đủ cho sự yên ấm và các con thấy hạnh phúc. Nhưng qúá thiếu cho những khi trời về chiều rơi vài hạt mưa, không gian u ám và hơi lạnh, để họ thấy cái giây phút được thổ lộ tâm tình với ai đó phải được tính đến trong bao nhiêu thời gian đi qua đời họ.

Bà không làm thế, không phải bà quá bận, không phải bà thiếu lãng mạn hay bà không có ai theo đuổi. Chỉ đơn giản là bà nhìn tình yêu như một sự hy sinh mà đời bà hy sinh đủ rồi.

Ông cũng sống như bà cho đến ngày ông gặp một cô bạn cũ đã mất chồng. Họ trao đổi qua điện thoại. Khi về nhà hầu như không bao giờ ông nhắn tin hay nhận tin nhưng rồi bà cũng biết. Thay vì đau xót, căm phẫn thì bà lại ngồi im và nghĩ. Bà vẫn chưa biết làm thế nào để giải quyết chuyện này thì ông bị phát hiện ung thư.

Ông nằm đó, mắt bạc phếch và trong veo như trẻ con nhìn ra khoảng trời bên cửa sổ. Rồi ông có tin nhắn và nhẹ nhàng trả lời tin nhắn. Bà tảng lờ dọn dẹp mấy chai nước, cất cam và sữa vào tủ.
Tin nhắn không nhiều, khoảng 8h sáng và 5h chiều. Mỗi khi có tín hiệu bà lại vội vàng bật dậy đi tìm việc gì đó để làm. Dần dần bà cũng chờ tin nhắn như ông, nhất là khi thấy ông như khoẻ hơn khi có tin nhắn.

Bây giờ thì ông nằm đó sau ba ngày không trả lời mà chỉ nhận tin nhắn.
Bà run rẩy bật máy lên:

- "Không thấy anh trả lời tin nhắn nữa. Em nghĩ anh đã kiệt sức rồi. Thôi, đi đi anh, cái chết không có gì đáng sợ, chỉ là sự yên nghỉ thôi. Em vẫn ở bên cạnh anh."
- "Anh sợ em nhìn thấy anh trong bộ dạng thảm thương, xộc xệch, tóc dựng đứng lên, tay gầy khô như que củi ư...Thì em vẫn nghĩ anh như vậy. Anh có đẹp trai bao giờ đâu.". "
- "Để em kể cho anh nghe một câu chuyện vui..."
- "Anh biết không, mất ngủ lại làm em trẻ ra hay sao ấy, hôm nay em va phải một người đi đường, họ mắng em là: con điên. Đáng ra phải là bà điên chứ nhỉ..."
- "Em sợ quá và lo thắt ruột anh ạ. Có phải ngày ấy đang đến không anh. Ngày mà tin nhắn đi anh không trả lời nữa ấy".

Bà đi tìm bộ sạc, cắm điện và nhìn những vạch đen chạy đều đều cho đến khi nó dừng lại. Nhón chân lên, bà đặt chiếc điện thoại trên ngực ông, nơi trái tim giằng xé giữa người đàn bà ông yêu và người đàn bà ông thương đã thôi đập.

Tin nhắn sẽ được gửi đến để sưởi ấm trái tim ông thêm vài ngày nữa dù ông đã ở dưới đất.
Các tin nhắn một chiều...