Trang 1/6 123 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 58

Chủ đề: Gương người tốt, việc tốt!

  1. #1
    Sinh viên năm tư Avatar của namqng
    Tham gia ngày
    19/05/07
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    223
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn 119 lần trong 64 bài viết

    Mặc định Gương người tốt, việc tốt!

    “Làm phó chủ tịch tỉnh, đi xe máy thấy thoải mái hơn”


    Ông Trần Quốc Thuận, Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội (người ngồi sau) thường xuyên đi làm bằng xe ôm.
    (Dân trí) - “Khi tôi đi họp, hỏi một số tỉnh thì hầu hết đều nói là rất khó thực hiện. Riêng tôi thấy rất thoải mái; hai vợ chồng cùng đi một chiếc Dream “lùn”. Chúng tôi thực hiện rất nghiêm việc hạn chế xe công, có điều không phải không có đôi điều suy nghĩ...”.

    >> Hải Dương: Các Phó Chủ tịch tỉnh đi làm bằng xe máy

    Ông Lê Hồng Văn - Phó chủ tịch UBND tỉnh Hải Dương - trao đổi những trăn trở, tâm tư về việc bỏ xe hơi sang xe “bình dân”

    Ông nói: “Theo quy định của Chính phủ, các đồng chí lãnh đạo không phải là chủ chốt (ngoài 4 chức danh cao nhất là chủ tịch UBND, Chủ tịch HĐND, các phó bí thư, Chủ tịch đoàn đại biểu quốc hội chuyên trách - PV) thì phải tự lo liệu việc đi đến cơ quan, đi công tác trong phạm vi 15km. Quy định này được người dân rất đồng tình, hoan nghênh.

    Từ trước đó, Hải Dương cũng đã thực hiện khoán điện thoại, công tác phí... rất triệt để. Nay nếu mình không thực hiện nghiêm thì nhân dân nhìn vào, các cán bộ cấp dưới cũng theo đó mà không thực hiện; lúc đó nói còn ai nghe nữa. Vì thế, dù là người nằm trong diện phải thực hiện “không xe đưa, xe đón”, tôi cũng đề xuất với đồng chí chủ tịch UBND tỉnh Hải Dương”.

    Hải Dương là một trong những tỉnh đi đầu trong việc thực hiện qui định về việc sử dụng xe công. Vậy tỉnh có làm phép tính xem việc không dùng xe công như trước đây sẽ tiết kiệm được những gì, thu được cái lợi gì, thưa ông?

    Lợi rất nhiều, vì bây giờ các ngành, lãnh đạo các huyện thực hiện nghiêm chỉnh, tiết kiệm được xăng dầu, hao mòn xe công... Theo tôi, đây là chủ trương rất đúng và tiến tới dần dần xóa hết bao cấp về xe công.

    Ngoài ý nghĩa tiết kiệm thuần túy như thế, việc làm này còn có ý nghĩa lớn hơn là làm gương cho cán bộ, nhân dân. Trông thấy cán bộ vứt bỏ cả những đặc quyền cá nhân thì nhân dân thêm tin vào đảng, nhà nước và cán bộ. Điều này hoàn toàn có thể nhìn thấy được.

    Có ý kiến cho rằng, nếu từ bỏ chiếc xe hơi, cũng đồng nghĩa với cán bộ cấp cao của tỉnh giảm mất cái “uy” khi đi công tác. Là người “trong cuộc”, ông nói gì về điều này?

    Riêng tôi thì tôi thoải mái, vì tôi đi xe máy cũng quen, thậm chí còn phóng hơi nhanh một chút (cười). Đi ôtô nhiều khi lại bí, muốn tạt ngang tạt ngửa một chút cũng kích rích. Chỉ có điều, cái uy khi đi làm việc đúng là còn những suy nghĩ nhất định ở không ít cán bộ.

    Nhưng cũng có câu chuyện thật thế này. Một giám đốc Sở của tỉnh đã phản ánh lại với tôi, mọi khi đi xe ôtô vào một cơ quan nọ của tỉnh thì không vấn đề gì, nhưng hội nghị vừa rồi, đi xe máy đến họp thì ông bảo vệ “ách” lại phía ngoài và đồng chí giám đốc này phải trình bày rất lâu: đi đâu, làm gì, gặp ai thì mới được cho vào. Nói vậy để thấy rằng chúng tôi thực hiện rất nghiêm nhưng không phải không còn đôi điều suy nghĩ.

    Ngoài việc giảm “uy” như nhiều người nói, các phó chủ tịch tỉnh với rất nhiều công việc khác nhau trong nội hạt tỉnh và việc không được dùng xe công trong phạm vi dưới 15 km cũng gặp những phiền hà nhất định?

    Có những đồng chí phó chủ tịch nhiều tuổi, có đồng chí là nữ, có đồng chí nhà gần, có đồng chí nhà rất xa. Đó là điều rất trăn trở khi thực hiện quyết định này.

    Khi tôi đi họp, hỏi các tỉnh thì hầu hết đều nói là rất khó thực hiện. Trước đó khi Bộ Tài chính tổ chức lấy ý kiến các địa phương, tỉnh Hải Dương cũng có nêu những ý kiến đó... Với quy định khoán điện thoại, công tác phí hay thậm chí cán bộ lãnh đạo tỉnh đi xe máy từ nơi ở đến cơ quan thì có thể thực hiện tốt nhưng quy định cán bộ trong vòng 15 km không dùng xe công là điều không dễ thực hiện.

    Với những tỉnh có địa bàn hẹp như tỉnh Hải Dương, đi từ thành phố về các huyện xã chưa đầy 15 km, đi xe máy cũng có bất tiện nhất định. Cũng không thể không loại trừ những bất trắc có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Cách đây ít lâu, đồng chí Hoàng Bình, phó chủ tịch UBND tỉnh mới đi xe máy được độ chục hôm bị xe máy khác đâm vào, ngã rạn xương sườn, đến giờ vẫn chưa thể đi làm.

    Có nhiều hướng mở để thực hiện việc không dùng xe công như dùng xe riêng, thuê taxi... nhưng với mức lương phó chủ tịch như hiện nay, thực hiện điều này cũng có độ “chênh”?

    Bây giờ lương chưa thể đáp ứng được các yêu cầu. Lương tôi bây giờ khoảng 3 triệu, chưa thể đáp ứng được các yêu cầu trong cuộc sống hàng ngày. Điện thoại một tháng nhà nước “bao cấp” 6 trăm nghìn thì hàng tháng vẫn phải “bù” thêm. Đó là chưa kể tới đám hiếu, đám hỉ và trong bối cảnh giá cả thị trường lên nhanh như hiện nay. Theo tôi, nếu các cán bộ chấp hành nghiêm quy định, chế độ dùng xe công thì Chính phủ cũng phải đồng bộ với việc tăng tiền lương.

    Sau này, nếu khoán tiền để người ta đi taxi, tiến tới, theo mình là đưa vào lương đi. Tôi có xe riêng, tôi đi theo cách của tôi. Tôi biết rằng trên Bộ, một số Cục đã có cán bộ mua xe riêng nhưng ở dưới địa phương, điều này còn rất hiếm. Chánh văn phòng HĐND tỉnh Hải Dương cũng đã mua xe riêng, tự lái đi làm rồi.

    Còn hướng tận dụng xe, ví dụ như khi đi công tác, có thể ngồi cùng xe với các đồng chí Chủ tịch tỉnh, Bí thư…?

    Điều này Hải Dương thực hiện cũng đã lâu. Khi cùng một cuộc họp, có khi lãnh đạo tỉnh ngồi cùng xe với các lãnh đạo Sở, ngành trong xe nhiều chỗ ngồi. Xuống huyện, mời thành phần nhiều, chúng tôi chỉ đi một xe lớn, trừ chủ tịch tỉnh hoặc bí thứ tỉnh.

    Ở đây tôi cũng muốn nói thêm, chủ trương hạn chế dùng xe công là hoàn toàn đúng. Chỉ có điều là cần phân cấp độ thực hiện rõ ràng, cụ thể hơn đối với các cán bộ ngoài 4 chức danh được dùng xe. Nếu bỏ chung vào một rọ như thế thì cán bộ cũng hơi “chạnh lòng”.

    Tỉnh đã có hướng dẫn cụ thể về việc sử dụng xe công theo qui định của Chính phủ, nhưng vẫn có thể đặt ra tình huống, có những trường hợp thực hiện không nghiêm. Khi đó sẽ xử lý như thế nào, thưa ông?

    Không thực hiện thì kiên quyết xử lý. Trước hết là nhắc nhở, nếu vẫn cố tình vi phạm thì thông báo đến các đoàn thể. Thú thực là từ khi thực hiện quyết định nói trên của Chính phủ, chúng tôi chưa xử lý tình huống này bao giờ nhưng quan điểm là xử lý nghiêm nếu cố tình vi phạm. Cũng cần nói thêm, khi các lãnh đạo tỉnh thực hiện nghiêm thì bên dưới anh em cũng nhìn vào làm theo.

    Xin cảm ơn ông!

    Theo Dantri.com
    Đừng để lại ngày mai những gì làm được hôm nay!

  2. Có 3 thành viên đã nói lời cảm ơn tới namqng cho bài viết này:

    Hanoigio (29/10/10),huuthoqt1984 (29/01/08),lam30x3 (08/04/11)

  3. #2
    Administrator Avatar của nbc
    Tham gia ngày
    19/03/07
    Đến từ
    Đà Nẵng city
    Bài gửi
    8.490
    Cảm ơn
    3.388
    Được cảm ơn 17.662 lần trong 4.814 bài viết

    Mặc định

    Mỗi người, bên cạnh việc học chữ để lấy kiến thức còn phải thường xuyên tu dưỡng, rèn luyên bản thân cả về nhân cách, đạo đức lẫn lối sống để trở thành một người có ích cho mình, cho gia đình, bạn bè, xã hội. Một trong những cách học làm người hiệu quả nhất là từ những gương tốt xung quanh chúng ta mỗi ngày.

    Mời các bạn tiếp tục đóng góp những gương người tốt, việc tốt cùng với bạn namqng - người đã mở topic này.
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  4. Có 4 thành viên đã nói lời cảm ơn tới nbc cho bài viết này:

    chiencong360 (20/01/13),D_V_H (26/03/09),Hanoigio (29/10/10),NTT04X3A (27/10/08)

  5. #3
    Administrator Avatar của nbc
    Tham gia ngày
    19/03/07
    Đến từ
    Đà Nẵng city
    Bài gửi
    8.490
    Cảm ơn
    3.388
    Được cảm ơn 17.662 lần trong 4.814 bài viết

    Mặc định Ông ơi, về thôi, sắp sáng rồi!

    Mỗi lần nhà giáo Nguyễn Văn Thuận đẩy xe đi thu nhặt rác, cả làng Ngọc Động, Hoàng Đông, Duy Tiên, Hà Nam quê ông lại náo động bởi còi ú như... xe cảnh sát. Ông không chỉ là người tự nguyện dọn rác, đắp đường cho làng mà còn đi vay nặng lãi làm cầu cho dân đi lại trong hơn chục năm qua...


    Gom rác vui như... trúng xổ số

    Ông Thuận vận comple cà vạt, chân dận giầy da, miệng loa: Kính thưa dân làng Ngọc Động! Thực hiện vệ sinh môi trường, kính mong toàn thể nhân dân hưởng ứng... Giọng ông oang oang tiếp theo là hồi còi ú...


    Ông Thuận đi thu gom rác

    Tiếng loa vang đến đâu hàng đoàn trẻ con người lớn hào hứng mang rác ra đổ. Họ còn nán lại chờ xem hôm nay ông Thuận có chương trình văn nghệ gì không. Tay hót rác miệng thúc loa, lúc cao hứng ông Thuận còn đọc những chùm thơ về chủ đề "xanh sạch đẹp xóm làng" do mình "sản xuất" được. Dân làng vây quanh "gánh rác" đông như xem hội. Chẳng mấy chốc xe rác đầy ứ, đó cũng là lúc ông tắt loa, gò lưng tôm đẩy xe vượt con đường gồ ghề ra bãi rác đầu làng...

    Ông Thuận đã làm việc này mấy năm rồi mà không đòi hỏi bất cứ điều gì. Ông làm việc không kể ngày đêm, không nề hà cực nhọc. Những nơi sặc mùi xú uế, ruồi nhặng, mọi người tìm cách tránh xa là nơi ông tìm đến.

    Có lần say sưa quét đường móc cống tới tận 3 giờ sáng mà ông suýt bị cả một hòn gạch vào lưng vì người làng tưởng nhầm là... kẻ trộm!

    Lại có lần, một mình một xe rác giữa đường trơn đêm vắng. Lúc lên dốc đuối sức, cứ kéo lên gần đến đỉnh, chiếc xe lại lôi ông xuống... mấy lần như vậy ông kiệt sức, ngất đi...

    "Bà quờ chẳng thấy ông đâu!"

    Người dân Ngọc Động có thơ rằng:

    Ngọc Động ông Thuận hay thơ
    Đêm nằm không ngủ chỉ lo làm cầu
    Bà sờ không thấy ông đâu
    Hoá ra ông đã ra cầu lội mương
    Chăm lo tu sửa lại đường
    Vui lòng quý khách ngày thường vãng lai
    Xuân nay ngày rộng tháng dài
    Chúc cho ông Thuận lộc tài nhiều thêm
    Chúc cho ông Thuận đêm đêm
    Bà quờ vẫn thấy ông bên cạnh bà...


    Chuyện làm cầu của ông đã trở thành giai thoại.

    "Nếu không có ông Thuận thì không biết tới bao giờ chúng tôi mới có con đường đẹp đẽ và cây cầu để đi lại thuận tiện như thế này. Ngày xưa, cứ mưa xuống là phải lội bì bõm", anh Nguyễn Văn Thoan làm nghề mây tre xuất khẩu ở làng nói.

    Cách đây hơn 30 năm, dân làng Ngọc Động muốn sang sông để đi lễ nhà thờ, chỉ còn cách cởi bỏ trang phục đội lên đầu mà lội qua con kênh A3 rộng 20m. Lần đầu "nối bờ vui" cho làng, ông Thuận ngả bụi tre nhà mình ra bắc cầu cho dân đi. Cây cầu tre theo năm tháng oằn mình xuống cấp ông lại tính đến cây cầu kiên cố hơn.

    Ngày tiếp ngày, ông khuân đất về đổ ở hai bên bờ tạo mố cầu để xe cộ có thể tránh nhau được. Hàng trăm mét khối đất chỉ mình ông khuân vác với suy nghĩ kiến tha lâu cũng đầy tổ! Đêm 30 Tết trời rét như cắt da cắt thịt ông vẫn ngâm mình dưới nước chằng chống cho đất khỏi trôi. Vợ ông "la làng quyền": "Ối làng nước ơi! Người ta chăn ấm đệm êm, còn chồng tôi thì cứ ngâm mình dưới sông". Bà bảo, thế mà ông ấy đâu có chịu lên tắm rửa để đón giao thừa đâu. Đã thế, sáng mồng một, mắt trước mắt sau đã thấy ông ấy ngâm mình dưới sông rồi.
    Nhiều đêm nằm ngủ giật mình tỉnh giấc bà quờ tay sang cạnh lại chẳng thấy chồng đâu. Nhưng khi nghe mấy câu vè của làng, bà vừa buồn cười, vừa ứa nước mắt.

    Sau mấy "phi vụ" ầm ĩ, sợ vợ con ngăn cản "đánh phá" không cho "vác tù và hàng tổng", ông Thuận rút vào thi công cầu... bí mật. Các khâu chuẩn bị sắt thép, tấm đan... cho cây cầu mới ông đều thi công ở một địa điểm bí mật ở làng bên cạnh rồi cấp tập chở đến lắp ghép như bắc cầu thời chiến!

    Người cha của những học sinh nghèo

    Ông Thuận mồ côi cha từ nhỏ. 16 tuổi đã đứng lớp dạy bình dân học vụ. Vừa dạy vừa học dần lên để có bằng tốt nghiệp lớp 10 Bổ túc văn hoá. Nhà 10 miệng ăn chỉ trông vào đồng lương ấy, vậy mà ông vẫn chắt bóp để có tiền đóng học phí cho 15 em học sinh nghèo của lớp. "Nhìn cảnh các em không có tiền đóng học không dám bước vào lớp, tôi không thể cầm lòng được!" - Nhà giáo Nguyễn Văn Thuận xúc động nhớ lại. Ngày đó, sáng lên lớp, chiều tăng gia sản xuất, đêm đến soạn giáo án xong là ông mang đèn xách giỏ đi bắt ếch để vợ đi bán. Hôm nào ông cũng phải phấn đấu bắt đầy giỏ cho dù phải thức đến sáng.

    Đến bây giờ người làng thấy ông làm cầu làm đường rầm rộ vẫn tưởng là nhà có của chìm của nổi. Thật ra bắt ếch không đủ tiền thì ông đi vay lãi. Căn nhà của hai vợ chồng già nay vẫn lụp xụp, rách nát. Bữa cơm quanh đi quẩn lại cũng chỉ có rau muống luộc với lạc rang mặn!

    Tài sản lớn nhất của họ là chiếc xe môi trường mua bằng tiền vay và chiếc loa lúc nào ông cũng kè kè bên mình trên hành trình "xanh sạch đẹp xóm làng".

    "Cái ông trời đánh"


    Thử loa trước lúc lên đường

    Bà Thuận vừa nói vừa gạt nước mắt. Bà bảo, đã bao lần mấy mẹ con bà to tiếng ngăn cản không cho ông ấy đi hót rác, khiến ông ấy phật ý, thật không phải. Nhưng ai là người trông đến ông ấy đây!? Thuận vợ thuận chồng gắn bó chia sẻ với nhau bao năm, mà nay ra nông nỗi, tôi cũng buồn lắm! Nhưng 70 tuổi rồi người khác thì đã an phận tuổi già còn ông nhà tôi thì cứ như thế! Dọn rác cho làng đã mệt ông ấy lại còn nhận làm cho cả làng Chuông, làng Trịnh nữa. Sức nào mà chịu nổi cơ chứ! Vừa rồi cả nhà tôi lại phải kéo nhau lên "đánh tháo" nhưng chính quyền ở đấy lại bảo: "Chúng tôi đã tìm mọi cách từ chối nhưng đưa ra bất cứ điều kiện gì ông nhà cũng chấp nhận hết. Ông ấy còn xắn quần đắp cả một con đường dài 500m để đổ rác".

    Có lần ông Thuận còn mở rộng "vùng giải phóng", lên cả thị trấn Đồng Văn thu gom rác. Vừa làm ông vừa loa loa: "Ai qua thị trấn Đồng Văn, môi trường ô nhiễm băn khoăn lạ đời. Vệ đường cống rãnh eo ơi! Chỗ này đống rác kia thời lọ chai...". Đận ấy, ông bị công an huyện lập biên bản thu hết cả đồ nghề.

    Ông Thuận là người theo đạo Thiên Chúa còn vợ ông là người theo đạo Phật. Ngày xưa khi hai ông bà tìm hiểu nhau hai gia đình biết chuyện đều ra sức ngăn cấm. "Tôi bảo với ông ấy là bố mẹ không đồng ý thì không gặp nhau nữa thì hơn. Mặt ông đấy đờ ra như trúng gió rồi đột nhiên đanh lại: "Đằng ấy" mà không đồng ý lấy tôi là tôi sẽ sống một mình đến già".

    Kể lại câu chuyện này bà tự hào kết luận: Tính ông từ xưa đến nay vẫn chẳng thay đổi, đã muốn làm điều gì thì không ai có thể lay chuyển nổi. Thế mới xứng mặt đàn ông! Rồi bà cười: Đúng là cái ông trời đánh!

    Bây giờ những kẻ xấu bụng trong làng không còn nhổ bọt khi thấy ông trống dong cờ mở đi hót rác, bà cũng mừng và ngộ ra nhiều điều. Tiền ông vay nặng lãi, bà bảo, rồi sẽ tính trả dần, làm gì mà phải lo cho nó mất vui! Rồi bà tươi như hoa: "Thôi thì, trời không chịu đất đất phải chịu trời. Mấy ngày nay thấy tôi thuận tình cho ông ấy làm môi trường, sắp xuống lỗ đến nơi rồi mà ông ấy còn "vẽ chuyện" làm cả thơ tình tặng tôi!".

    Dạo này ông làm việc nhiều, người đã gầy lại càng rộc đi. Mấy hôm nay ông cứ ho húng hắng... Bát thuốc bắc để cạnh đầu giường vẫn còn nguyên, bà càng rối ruột. Ban ngày dù có mệnh hệ gì thì vẫn còn có người này người khác, chứ ban đêm giữa đồng không mông quạnh biết trông cậy vào đâu?

    Chờ đến gần sáng mà vẫn không thấy ông về. Lòng bà lại như có lửa đốt, bà tất tưởi chạy ra sông tìm chồng... Thấy ông vẫn lặn ngụp be bờ đắp đường. Mắt bà nhoè lệ...

    Bà đưa hai tay lên làm loa gọi: Ông Thuận ơi về thôi trời sắp sáng rồi!

    Nguồn: VietNamNET
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  6. Có 2 thành viên đã nói lời cảm ơn tới nbc cho bài viết này:

    Hanoigio (29/10/10),huuthoqt1984 (29/01/08)

  7. #4
    Sinh viên năm tư Avatar của namqng
    Tham gia ngày
    19/05/07
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    223
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn 119 lần trong 64 bài viết

    Mặc định

    Mỗi lần nhà giáo Nguyễn Văn Thuận đẩy xe đi thu nhặt rác, cả làng Ngọc Động, Hoàng Đông, Duy Tiên, Hà Nam quê ông lại náo động bởi còi ú như... xe cảnh sát. Ông không chỉ là người tự nguyện dọn rác, đắp đường cho làng mà còn đi vay nặng lãi làm cầu cho dân đi lại trong hơn chục năm qua...

    Đọc những dòng chữ mà Vietnamnet đưa tin về nhà giáo Nguyễn Văn Thuận tôi thật sự xúc động trước tấm lòng "bao la như biển cả" của thầy! Nhìn bức ảnh người thầy với thân hình gầy guộc thế mà tôi tự hỏi vì sao thầy lại có thể làm những việc mà theo tôi là "hết sức tưởng tượng"! Thầy đi vay nặng lãi để làm đường ư? Ôi, nhìn thầy mà tôi cảm thấy hổ thẹn!
    Đừng để lại ngày mai những gì làm được hôm nay!

  8. #5
    Administrator Avatar của nbc
    Tham gia ngày
    19/03/07
    Đến từ
    Đà Nẵng city
    Bài gửi
    8.490
    Cảm ơn
    3.388
    Được cảm ơn 17.662 lần trong 4.814 bài viết

    Mặc định

    Chuyện người thợ xây cưu mang 24 trẻ sơ sinh

    Anh Tống Phước Phúc và vợ, chị Nguyễn Thị Lệ Yến chỉ có 2 con ruột nhưng lại nuôi tới 24 trẻ sơ sinh bị bỏ rơi. Trong 5 năm, anh còn tự tay chôn cất hơn 5000 hài nhi bất hạnh.


    Vừa bước qua cánh cổng căn nhà 56/3 Phương Sài, Nha Trang, ấn tượng đầu tiên đập vào mắt là 4 chiếc nôi đang đều đều lắc lư. Chủ nhân của căn nhà, anh Tống Phước Phúc, nửa nằm nửa ngồi trên chiếc võng kế đó, một tay ôm đứa trẻ nhỏ xíu, một tay đều đều lắc nôi cho những đứa trẻ khác. Ngọn đèn tròn tỏa ánh sáng vàng ệch trên tiếng khóc của những đứa trẻ sơ sinh thèm sữa mẹ...

    "Chọn việc thiện gì đó?"


    Anh Phúc bên 1 trong 24 đứa con của mình

    Ngày vợ chồng anh chào đón đứa con đầu lòng không ngờ lại vất vả đến vậy. Chị Yến chuyển dạ đến 2 ngày mà không sinh được. Phúc không biết làm gì hơn, chắp tay cầu nguyện: "Xin Chúa cho vợ con được mẹ tròn con vuông, con sẽ làm một việc thiện gì đó". Rồi cuối cùng, cậu con trai của anh, bé Tống Nguyễn Hoài Nam ra đời khỏe mạnh, kháu khỉnh. Việc chào đời gian truân của con trai, sự vật vã đau đớn trong cơn vượt cạn của người vợ ghi ấn tượng sâu sắc trong lòng anh Phúc.

    Những ngày chờ vợ đẻ và chăm vợ con trong bệnh viện, Phúc còn chứng kiến nhiều người mẹ đến bệnh viện để bỏ đi giọt máu của mình, thậm chí nhiều đứa trẻ được sinh ra mạnh khỏe, xinh xắn cũng bị từ chối... Anh đau đáu một câu hỏi, những sinh linh bé bỏng kia sẽ về đâu? Về nhà ngay lập tức anh bắt đầu dành dụm từ cái nghề thợ xây của mình để làm "một việc thiện gì đó" mà trong lúc cùng quẫn Phúc cũng chưa kịp định hình.

    Cái việc thiện mà Phúc chọn thật chẳng giống ai: chôn cất các hài nhi. Công việc khởi đầu thật không hề dễ dàng vì nó quá kỳ cục đối với mọi người. Các bác sĩ và những người có trách nhiệm ban đầu không tin. Phúc luôn bị tra vấn "anh làm việc này để làm gì?". Sau khi từ tốn trình bày, anh được các bác sĩ chấp nhận với điều kiện phải làm cam kết và có lý lịch trích ngang, khai tất tật từ địa chỉ, số chứng minh thư, nghề nghiệp, vợ con, anh chị em...

    Từ đó, anh tìm đến các khoa phụ sản, thậm chí cả các cơ sở y tế tư nhân để giới thiệu mình và tìm kiếm những hài nhi đem về chôn cất. Phúc còn in danh thiếp, đem rải ở những "trọng điểm": cánh xe ôm đứng cổng bệnh viện, các bà hàng xén ngoài chợ tới những xóm lao động nghèo... Tấm danh thiếp được thiết kế đơn giản, trên là 2 chữ "Tín Thác" rồi tên, địa chỉ và số điện thoại của Phúc. Phúc cắt nghĩa, "tín thác" là ký thác trọn niềm tin, mà trước hết là cho con người, dù chỉ mới hoài thai...Và, ký thác tất thảy việc ta làm để có được niềm tin.

    5 năm chôn cất 5000 sinh linh bất hạnh

    Một lần, Phúc nhận được điện thoại của một người xe lái ôm quen: "Phúc ơi, có một cái thai bị mẹ nó đem vứt ở ngoài bãi biển. Đứa con gái đó vừa thuê anh chở về nhà trọ". Lập tức Phúc bảo: "Anh quay lại nhặt cái thai đó cho em đi, rồi tiền xăng xe, bồi dưỡng em chịu". Một lát sau anh xe ôm mang tới bọc nilon còn đỏ hỏn. Thây nhi chừng 3-4 tháng, được mai táng cẩn thận. Sau đó, Phúc tìm gặp lại người đã vứt bỏ cái thai, anh bị sốc khi đó chỉ là một cô bé học sinh đầu cấp III.

    Tính từ thời điểm chôn cất thây nhi đầu tiên (2001) đến nay, Phúc đã mai táng tới trên 5.000 trường hợp. Bây giờ, mỗi lần có người bỏ con là các bác sĩ lại gọi cho Phúc, thậm chí nhiều thân nhân của những sinh linh bé bỏng đó cũng tự tìm đến Phúc.


    Xây dựng đường vào nghĩa trang

    Anh mang cho chúng tôi xem một chồng ảnh. Có cái chụp một hình hài đỏ hỏn, lớn chưa bằng nắm tay, có thây nhi đã đầy đủ các bộ phận của cơ thể một con người! Với những trường hợp đã có hình hài, Phúc phân biệt rõ gái trai, đặt tên cho chúng. Tất cả đều mang họ Tống Phước của anh. Tự tay rửa ráy, tẩm liệm và chôn cất những hình hài nhỏ bé, anh nâng niu, trân trọng và thương cảm như một người cha.

    Ban đầu, nghe phong thanh Phúc chôn cất trẻ sơ sinh, không ít người gán ngay cho anh biệt danh Phúc "khùng". Kệ, Phúc cứ làm. Mọi chuyện không hề dễ dàng. Không dễ kiếm một miếng đất để mai táng, dù chỉ là một thây nhi mới chỉ lọt trong lòng bàn tay. Phúc nung nấu ý định kiếm một miếng đất riêng để thực hiện công việc này cho "xuôi chèo mát mái". Nhưng, cũng phải mất đến 3 năm, tới đầu năm 2004 thì anh mới sang được mảnh đất rộng 8.000m2 tại thôn Xuân Ngọc, núi Hòn Thơm, xã Vĩnh Lộc (Nha Trang). Cái nghĩa trang của anh đang làm lỡ dở thì chính quyền địa phương đến ngăn lại với lý do "xây dựng trái phép". Cũng thật khó cho anh khi xây cái gì không xây, lại đi xây nghĩa trang trẻ con, dù rằng địa điểm anh chọn là đất trên núi, toàn đá lởm chởm, không trồng trọt gì được. Một lý do khác: những thây nhi lớn thì được chính quyền công nhận, nhưng bào thai mới 1-2 tháng tuổi thì bị lập biên bản, ghi nhận là "phế phẩm bệnh viện", không được làm mộ chôn.

    Đưa bà bầu về "báo cáo" vợ

    Ngồi nói chuyện với anh Phúc, thỉnh thoảng tôi lại thấy thoáng bóng một bà bầu đi lại phía nhà trong. Thấy cái nhìn thắc mắc của tôi, anh nói nhỏ: có 4 bà bầu đang trú ở đây...


    Nơi anh Phúc chôn cất những sinh linh bé nhỏ

    ũng là trong một lần đến bệnh viện nhận thây nhi vô thừa nhận, Phúc tình cờ gặp một bà mẹ trẻ đang định bỏ con dù cái thai đang phát triển bình thường. Anh chợt nghĩ: Tại sao mình không cố gắng cứu sống đứa bé đó? Phúc bèn hỏi han, biết bà mẹ trẻ này ở xa đến Nha Trang làm nghề phụ hồ, tác giả bào thai đã "quất ngựa truy phong" từ khi biết tin. Thế là anh đưa bà bầu về nhà "báo cáo" vợ.

    "Tôi cám ơn bà xã lắm, bả không những không cản mà còn hỗ trợ. Nói thật, nếu bả muốn, thì cánh cổng ra vào kia bả toàn quyền đóng được" - Phúc chân thành nói về vợ, chị Nguyễn Thị Lệ Yến.

    Nuôi trẻ nhỏ quả thực là việc cực kỳ khó khăn đối với một người đàn ông, đến sữa cho chúng cũng không có. Nhưng Phúc nghiến răng tự lo tất cả, dứt khoát không xin xỏ ai. Có xin là xin ở những sinh linh đã được anh chôn cất. Thỉnh thoảng, Phúc lần tới nơi nghĩa trang, khấn "các con hãy phù hộ, giúp bố lo cho các em con".

    Nhìn nhà Phúc đầy những trẻ con, đứa bé nằm trong nôi, đứa lớn chạy lăng xăng. Cả con ruột, con nhặt, trẻ con hàng xóm sang chơi... tôi chóng mặt hỏi anh: Giờ trong nhà anh nuôi tổng cộng bao nhiêu trẻ sơ sinh bị bỏ rơi? Người thợ xây lam lũ sinh năm 1967 lẩm nhẩm bấm đốt tay rồi nói: "Tổng cộng 24 đứa cả thảy".

    Phúc nuôi trẻ cho tới khi chúng bắt đầu cứng cáp thì giao cho các sơ một dòng tu ở Nha Trang nuôi dưỡng tiếp. Phúc vẫn luôn tin rằng: tình mẫu tử trong những bà mẹ trẻ đó, một ngày kia sẽ trỗi dậy và họ sẽ đến tìm lại con mình. Mỗi trường hợp được cưu mang, Phúc cũng ghi lại rất tỉ mỉ, bởi vì theo anh bất hạnh sẽ nhân đôi nếu không có sự cẩn thận này: "Lỡ sau này khi lớn lên, anh chị em nó lấy phải nhau". Mắt anh ngời lên niềm vui khi nhắc đến trường hợp cháu Tống Phước Phúc Vinh. Anh nuôi bé được 1,5 tuổi thì người thân của cháu, sau một thời gian nguôi ngoai đã đến xin cho cháu về đoàn tụ.

    Tiếng lành đồn xa, nhiều bà mẹ trẻ bất hạnh từ khắp nơi tìm đến Phúc: Đà Lạt, Tuy Hoà, Phú Yên, Vạn Ninh (Nha Trang), Quảng Ngãi,... có cả người dân tộc Chăm. Hầu hết họ đều tới bác sĩ để phá thai, nhưng các bác sĩ, sau khi khuyên giải chân tình, đã hướng dẫn những cô gái lỡ lầm đến nhà tìm Phúc. Nhiều lần, nửa đêm điện thoại di động của Phúc reo vang, đầu dây bên kia, tiếng một cô gái nức nở: "Chú có phải tên Phúc không, bác sĩ cho con số điện thoại này...". Thế là Phúc tiếp, bao giờ việc đầu tiên cũng là động viên để cô gái không may ổn định tâm lý. Sau đó mới đến phần hỏi han lý lịch, rồi anh lại âm thầm đi xác minh thông tin về cô gái, dù có cô nhất quyết không hé chút gì về gia đình. Phúc thường nói với các cô gái trẻ: "Nhà chú mẹ mất rồi, vì vậy con ở đây chờ sinh con, nhưng con cũng phải có nghĩa vụ giúp chú chăm sóc các em khác". Cũng bởi thế mà với một "gia đình" thứ 2 đông đúc, lũ trẻ lại lít nhít mà anh có thời gian đi làm để kiếm tiền chăm lo cho họ.


    Sinh nhật của cháu Tống Phước Phúc Vinh

    Mái ấm của Phúc "khùng"

    Phúc chợt đứng dậy đi lại gần mấy cái nôi, dòm dòm rồi chỉ cho tôi một cháu bé đang ngủ, lắc đầu ngao ngán: "Con của một đứa bé gái mới học lớp 9 đó". Khi cô bé mang cái bầu tới xin gặp anh, trên áo học trò còn đeo rõ cả bảng tên. Cô bé là con một gia đình ở xã Phước Đồng (Nha Trang) nhưng không dám về, cái thai thì đến thời điểm không thể phá bỏ. Bà mẹ của cô bé cũng đến gặp Phúc năn nỉ: "Giờ cháu thế này mà về nhà thì ba nó đánh chết". Phúc nhận cô bé, gửi vào thành phố Hồ Chí Minh nhờ các sơ trong đó chăm sóc chờ đến ngày sinh, khi "mẹ tròn con vuông" lại đón về. Thậm chí Phúc còn cùng gia đình đến trường xin cho cô bé được đi học lại lớp 9. Tin vui cũng vừa đến với anh là ba của cô bé đã qua cơn giận, đang tính chuyện xin đón cháu ngoại về.

    Không thiếu trường hợp Phúc phải động viên: con cố gắng giữ cái bầu, chú sẽ tìm mọi cách lo tiền cho con sinh nở. Nhưng có bà mẹ "mặc cả": "Con sinh nhưng con không làm mẹ được, chú...nuôi giùm con nha". Những trường hợp này, Phúc thường trả lời nước đôi. Không phải vì anh sợ nuôi quá tải, mà vì anh muốn khơi gợi tình mẫu tử. "Các cháu khi chưa sinh thì nói thế, nhưng mang nặng đẻ đau rồi, khi nhìn thấy mặt con là mẹ không muốn rời". Thậm chí sinh xong, nếu mẹ vẫn không chịu nuôi con, Phúc lại có "chiêu" khác. Anh ép cô gái trẻ phải cho con bú bằng sữa mẹ trong vòng một, hai tháng với lý do "sữa mẹ rất quan trọng". Nhiều trường hợp từ nuôi một tháng đã tự động chuyển thành "nuôi cả đời".

    Có lẽ chỉ có tình yêu, "yêu người như bản thân mình" thẩm thấu từ nhỏ mới giúp anh vượt qua mọi điều tiếng. Có đợt người ta đồn rằng "Thằng đó họ Tống, là người Tàu, nó nuôi trẻ xong đem bán sang Trung Quốc", còn đến cả tai vợ anh: "Nhân nghĩa gì, nó thích mấy con trẻ đẹp hơn nên mới kiếm cớ đưa về. Cơm no bò cưỡi". Không ít lần anh nản lòng nhưng giờ thì mọi người dần dần đã biết rõ cái tâm của Phúc, và nhiều người đã trở thành nhà hảo tâm, đóng góp tiền bạc giúp nuôi dưỡng các cháu nhỏ.

    Chia tay Phúc, tôi chợt nhớ tới tấm bằng khen của Chủ tịch nước dành cho tấm lòng cao cả của anh, gặng mãi, anh mới chịu vào buồng lấy ra. Anh giải thích: sợ mọi người đến chơi nhìn thấy lại ầm ĩ. "Sau này, mọi chuyện êm êm, tôi mới treo".

    Thư khen của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết gửi vợ chồng anh Tống Phước Phúc

    Tôi xúc động được biết, trong hoàn cảnh kinh tế còn khó khăn của một người làm nghề thợ xây, nhưng vợ chồng anh, từ đầu năm 2004 đến nay, đã đùm bọc, nuôi dưỡng tới 24 lượt trẻ sơ sinh bị bỏ rơi và những bà mẹ lỡ lầm.

    Chúng ta lên án những kẻ hèn nhát, rũ bỏ trách nhiệm làm cha, làm mẹ. Anh, chị đang làm những việc nhân nghĩa, quên mình vì người khác, không những là nơi nương tựa cho những mảnh đời bất hạnh, mà hơn thế, còn là tấm gương cao đẹp của danh dự và nhân phẩm. Việc làm của anh, chị cùng với rất nhiều việc làm tình nghĩa khác trong cộng đồng vẫn đang nảy nở, sẽ như hoa thơm diệt trừ cỏ dại để hướng đến chân, thiện, mỹ, có ảnh hưởng sâu sắc tới niềm tin của con ngưòi được xây dựng trên cơ sở của đạo đức và phẩm hạnh.

    Tôi nhiệt liệt biểu dương việc làm nhân ái đó và chúc anh, chị mạnh khoẻ, hạnh phúc, tiếp tục thực hiện những ý tưởng tốt đẹp của mình. Tôi khen ngợi bà con cô bác đã đóng góp chia sẻ với anh Phúc, chị Yến nuôi dưỡng các cháu. Đề nghị các cấp uỷ, chính quyền, Mặt trận Tổ quốc, đoàn thể và nhân dân ở các địa phương trong cả nước đẩy mạnh các hoạt động xã hội nhân đạo và tạo điều kiện tốt nhất cho những người làm việc nghĩa như gia đình anh Tống Phước Phúc, chị Nguyễn Thị Lệ Yến.
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  9. Có 4 thành viên đã nói lời cảm ơn tới nbc cho bài viết này:

    chiencong360 (20/01/13),Hanoigio (23/02/08),huuthoqt1984 (29/01/08),ly kien minh (10/11/08)

  10. #6
    Sinh viên năm tư Avatar của namqng
    Tham gia ngày
    19/05/07
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    223
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn 119 lần trong 64 bài viết

    Mặc định

    Với những "Gương người tốt, việc tốt" như vậy mà chẳng làm ai trong DĐ này "động lòng suy nghĩ" hay sao vậy ? Chỉ có thầy NBC là nhiệt tình nhất!
    Các bác đâu hết rồi? Cùng cho ý kiến đi chứ!
    Đừng để lại ngày mai những gì làm được hôm nay!

  11. #7
    Sinh viên năm tư Avatar của namqng
    Tham gia ngày
    19/05/07
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    223
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn 119 lần trong 64 bài viết

    Mặc định

    Với những người "trót lỡ làm cha làm mẹ" những đứa bé bị bỏ rơi như thế liệu họ có giây phút nào nghĩ rằng "con" của họ sẽ như thế nào khi họ dem vứt bỏ không nhỉ? Chắc chắn là không! Nếu có 1 giây suy nghĩ thôi thì họ sẽ không thể làm như vậy được!
    Hằng năm trên đất nước Việt Nam của chúng ta có bao nhiêu đứa tre bị bỏ rơi như thế? Bao nhiêu người cưu mang những đứa trẻ đó như vợ chồng anh PHÚC?...Xã hội cần phải có "hành động tài chính" để vợ chồng anh Phúc chăm sóc những đúa trẻ đáng thương này!
    Thật lòng Cảm phục vợ chồng anh Phúc!
    Đừng để lại ngày mai những gì làm được hôm nay!

  12. #8
    To live is to fight Avatar của hero-x3
    Tham gia ngày
    20/08/07
    Đến từ
    Hà Tĩnh- Đà Nẵng
    Bài gửi
    1.343
    Cảm ơn
    2.095
    Được cảm ơn 3.390 lần trong 544 bài viết

    Mặc định

    Đọc xong bài, cảm động lắm, nhưng nghĩ lại thấy mình chưa làm được gì cả, hổ thẹn nên không dám comment
    Lần sửa cuối bởi luonggiacat; 25/08/07 lúc 11:48 PM Lý do: Viết liền sau dấu "phẩy"

  13. #9
    Kỹ sư trưởng Avatar của germany
    Tham gia ngày
    26/04/07
    Đến từ
    Da Nang city
    Bài gửi
    615
    Cảm ơn
    29
    Được cảm ơn 293 lần trong 93 bài viết

    Mặc định

    Chuyện người thợ xây cưu mang 24 trẻ sơ sinh
    Chà! Đọc xong bài báo trên, germany xúc động quá. Thật sự mình không nghĩ có người lại có tấm lòng nhân ái và đầy từ bi như vậy. Mình cũng chẳng có gửi đến anh chị cả và mình chỉ đôi lời gửi gắm vợ chồng anh Phúc: Chúc anh chị luôn mạnh khoẻ, và hạnh phúc, rồi những gì tốt đẹp cũng sẽ đến với anh chị và những "đứa con" của anh chị, em xin cảm ơn anh chị rất nhiều.
    --------------
    Thanks!
    Lần sửa cuối bởi luonggiacat; 25/08/07 lúc 11:48 PM Lý do: Cho sinh động!!!
    www.cauduongduytan.com
    Nơi con đường ý tưởng nối nhịp cầu ước mơ

  14. #10
    Administrator Avatar của nbc
    Tham gia ngày
    19/03/07
    Đến từ
    Đà Nẵng city
    Bài gửi
    8.490
    Cảm ơn
    3.388
    Được cảm ơn 17.662 lần trong 4.814 bài viết

    Mặc định Lập trình bằng chân

    Đó là Nguyễn Thanh Tùng, cậu bé không có đôi tay nhưng giàu nghị lực, người thường được thầy cô và bạn bè ở Trung tâm Đào tạo Lập trình viên Quốc tế Aptech gọi bằng cái tên thân mật- "chàng trai lập trình bằng chân".

    Nguyễn Thanh Tùng là con trai cả trong một gia đình có hai anh em ở 83- ngõ 135 Đội Cấn- Ba Đình- Hà Nội.

    Cất tiếng khóc chào đời trong niềm hân hoan của cả gia đình như bao đứa trẻ khác, nhưng trớ trêu thay, một tai nạn về điện đã cướp đi đôi tay của Tùng khi em chỉ vừa tròn 8 tuổi.

    Mất đôi tay, Tùng phải nghỉ học giữa chừng. Cả nhà em đau xót, bởi rồi đây mọi thứ sẽ đóng sập lại với em. Nghĩ thế nhưng không ai dám nói nên lời.

    Những lúc khó khăn trong sinh hoạt, đau đớn khi trái gió trở trời, em chỉ biết ngây ngô hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tay con đâu?”.

    Một ngày, Tùng lại gọi cha: “Bố ơi, con muốn đến trường!”. Nghe con gọi, người cha lặng đi, vì đến trường Tùng làm sao học được khi em không còn đôi tay để viết.

    Không chùn bước, Tùng bắt đầu ngồi lì ở nhà hằng ngày lấy bút, giấy tập viết bằng chân. Em tâm sự: “Có hôm, ngón chân kẹp bút tóe máu, nhưng em vẫn cứ viết…”.


    Nguyễn Thanh Tùng

    Và cuối cùng, những dòng chữ viết bằng chân cũng thẳng hàng. Tùng trở lại trường học tiếp.

    Sau đó, nhờ thông tin trên báo chí, một tổ chức nhân đạo tại Mỹ biết đến tấm gương đầy nghị lực của Tùng nên đã mời em sang phẫu thuật chỉnh hình, lắp tay giả miễn phí. Dù vậy, việc đi Mỹ cũng chỉ “chỉnh hình”, chứ không thể phục hồi chức năng của đôi tay.

    Càng lớn, Tùng càng ý thức được sự mất mát này. Tuy nhiên, chưa bao giờ Tùng mặc cảm. Em tâm niệm: “Mất đôi tay không có nghĩa là mất tất cả!”.

    Vốn thông minh, lại được bố mẹ tạo điều kiện cùng với sự nỗ lực của bản thân, giờ đây, mọi sinh hoạt Tùng đều tự lực được khá dễ dàng. Sau bao ngày kiên trì luyện tập, đôi chân đã trở thành “đôi tay” giúp em làm mọi việc: Từ ăn uống, sinh hoạt, học tập đều bằng chân.

    Hơn nữa, Tùng còn đạt được những kết quả học tập mà những người bình thường phải nể phục. Mười hai năm liền, em là học sinh khá, giỏi. Mới học lớp 4, Tùng đã được bầu chọn là đại biểu danh dự của Hội nghị Người tốt việc tốt do thành phố Hà Nội tổ chức.

    Bước chân vào THPT, lập tức Tùng khẳng định mình với giải học sinh giỏi tiếng Anh cấp quận. Lớp 11, Tùng là một trong số bạn được nhận học bổng dành cho học sinh giỏi toàn quốc của Pháp Odor Valle. Năm 2005 vừa qua, em vinh dự được Cty Bảo hiểm Nhân thọ Prudential trao Học bổng hỗ trợ học sinh- sinh viên vượt lên số phận.

    Niềm đam mê tin học

    Tùng bắt đầu tiếp xúc với máy vi tính từ những ngày sang Mỹ chữa bệnh. Từ đó, “con chuột, bàn phím” đã trở thành những hình ảnh vô cùng thú vị và hấp dẫn với em.

    Dù bị tật cả hai tay, em vẫn nuôi mơ ước được sử dụng máy tính thành thạo. Cùng với những giờ tin học bắt buộc ở trường, về nhà, em tìm mọi cách tiếp cận sâu hơn với máy vi tính. Bằng đôi chân, em tự mày mò nghiên cứu cách sử dụng máy, đánh văn bản, truy cập mạng, lập trình trang web…

    Nhìn những ngón chân của Tùng lướt trên bàn phím với tốc độ nhanh không kém người đánh máy giỏi bằng tay, tôi thực sự cảm phục. Ý chí và sự nỗ lực không mệt mỏi đã giúp em thi đỗ vào Trung tâm Đào tạo Lập trình viên Quốc tế Aptech năm 2005 với số điểm khá cao.

    Tuy nhiên, vì hoàn cảnh gia đình, ước mơ được đào tạo bài bản để trở thành một lập trình viên giỏi của Tùng chỉ trở thành sự thật vào tháng 7/2006, khi em được nhận Học bổng Hỗ trợ 99% học phí của Trung tâm.

    Từ bỏ con đường học đại học như bạn bè cùng trang lứa bởi hoàn cảnh riêng của gia đình và bản thân mình, Tùng đang nỗ lực rất nhiều cho cơ hội và niềm đam mê của mình. Một tuần bốn buổi, em phải nhờ người đưa đón hoặc có hôm phải đi bộ đến trường.

    Không còn đôi tay lại chưa có bàn máy tính riêng để em ngồi điều khiển bằng chân, chương trình học căng thẳng, phải thường xuyên thuyết trình và trải qua những kỳ thi tuyển gắt gao song Tùng đều vượt qua.

    Thỉnh thoảng, em vẫn cùng một nhóm bạn thiết kế những trang web cá nhân; sắp xếp hoặc lắp ghép những phần rời rạc để tạo thành những trang web hoàn chỉnh.

    Hy vọng của Tùng là sau một năm học ở Aptech, em sẽ có đủ điều kiện về sức khỏe cũng như kinh tế để tận dụng vốn kiến thức của mình, trở thành một doanh nhân về công nghệ thông tin.


    Nguồn: http://hssv.vnn.vn
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  15. Thành viên đã nói lời cảm ơn tới nbc cho bài viết này:

    Hanoigio (29/10/10)

Trang 1/6 123 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •