Trang 5/6 ĐầuĐầu ... 3456 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 41 tới 50 của 58

Chủ đề: Gương người tốt, việc tốt!

  1. #41
    Sinh viên năm nhất Avatar của NTT04X3A
    Tham gia ngày
    28/02/08
    Đến từ
    PHÚ NINH-QUẢNG NAM
    Tuổi
    29
    Bài gửi
    16
    Cảm ơn
    36
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài viết

    Mặc định

    Sau khi đọc những bài viết này em thật sự buồn. bản thân mình đây một con người bình thường không khuyết tật vậy mà cả như một việc học mình cũng còn nhác vậy mà có những con người họ không có điều kiện như vậy mà họ đã vượt mọi khó khăn để thực hiện được ước mơ của mình.Sau khi đọc xong bài này em lại suy nghĩ nhiều về bản thân mình nhiều hơn.Em suy nghĩ mình cần phải học thật nhiều không những học để làm việc mà còn phải học để trở thành một người tốt.Mình phải học để sau này trở thành một người thành đạt để làm việc thiện cứu khổ bao nhiêu người bất hạnh trong xã hội này.mình hy vọng mọi người cũng có suy nghĩ như mình.Chào thân ái!
    MUỐN BAY NHƯ QUẠ THÌ KHÔNG THỂ CHƠI VỚI BẦY GÀ
    MUỐN THÀNH CÔNG PHẢI CHƠI VỚI NGƯỜI THÀNH CÔNG

  2. #42
    Sinh viên năm nhất Avatar của NTT04X3A
    Tham gia ngày
    28/02/08
    Đến từ
    PHÚ NINH-QUẢNG NAM
    Tuổi
    29
    Bài gửi
    16
    Cảm ơn
    36
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài viết

    Mặc định

    Năm năm liền cõng bạn đi học
    ND - Ðối với đồng bào các dân tộc thiểu số Tây Nguyên, việc giúp nhau làm mùa, hay góp trâu, góp lúa cho nhau là chuyện thường tình trong cuộc sống hằng ngày, ít được ai nhắc đến. Nhưng câu chuyện về hai cháu nhỏ A Byưh cõng A Trâm đi học suốt hơn năm năm qua ở làng Klâu ngol Zố thì đã được nhiều người biết đến một cách trân trọng. Dân làng gọi hai cháu nhỏ là "gum năng rai"- tiếng Gia Rai có nghĩa là đôi bạn thân thương.

    Klâu ngol Zố là một làng nhỏ của đồng bào dân tộc Gia Rai nằm bên hữu ngạn sông Ðắcbla thuộc xã Ya Chim thị xã Kon Tum. Toàn làng có 140 gia đình với hơn 500 khẩu, trong đó có gần 100 đứa trẻ cùng trang lứa với A Trâm, A Byưh. Nhưng A Trâm không may mắn như các trẻ khác trong làng, từ nhỏ mới sinh ra đã bị chứng bại liệt. Mẹ của A Trâm là Y Tranh chưa hết bàng hoàng bởi đứa con tật nguyền thì đã phải chịu thêm đau khổ vì khi thấy đứa trẻ sinh ra bị dị tật, bố của A Trâm bỏ nhà mà đi... Ngôi nhà nhỏ vắng hoe vì ông ngoại mất sớm, nay lại càng vắng và buồn hơn khi bố của A Trâm bỏ mặc hai mẹ con.

    Chị Y Tranh cho biết, tuy bị tật nguyền nhưng A Trâm là đứa trẻ khôi ngô và dễ nuôi. Bù lại chứng bại liệt, A Trâm đã có nhận biết sớm hơn so với nhiều đứa trẻ khác cùng tuổi trong làng. Lên một tuổi, A Trâm đã nói được rành rõi cả tiếng Gia Rai và tiếng Kinh.

    A Byưh sinh sau A Trâm một năm, nhưng hai đứa trẻ sớm trở thành "đôi bạn" thân thiết khi bố mẹ của A Byưh đi làm luôn gửi A Byưh cho bà ngoại của A Trâm trông giữ. Hai đứa trẻ, hai gia đình nhưng đều được bà ngoại xem như con cháu trong nhà. Nhiều đêm A Byưh không về nhà mình mà ở lại ngủ cùng A Tranh.

    Ðến tuổi học mẫu giáo, A Byưh được bố, mẹ đưa đến trường. Vắng A Byưh, A Trâm không chịu ở nhà với bà mà đòi đi tìm A Byưh. Thương cháu, ban đầu bà ngoại cho A Trâm sang lớp mẫu giáo chơi, nhưng thấy cháu thích đến lớp, lại được cô giáo động viên thế là A Trâm cũng được mẹ và bà cho đi học. Những buổi đầu đến lớp, được bà ngoại đón về. Nhưng rồi cũng có những hôm bà và mẹ bận chưa kịp đón, chẳng biết bằng cách nào mà hai đứa dìu được nhau từ lớp học ở nhà Rông về... Và rồi không phải một bữa mà nhiều lần sau đó, A Trâm đã tự lết đôi chân tật nguyền theo bạn từ lớp học về nhà...

    Do cuộc sống gia đình khó khăn, nên chuyện A Trâm, A Byưh đi học không được hai gia đình quan tâm nhiều lắm. Nhưng càng đi học thì A Byưh và A Trâm càng quấn quýt lấy nhau. Năm 2002, cả A Trâm và A Byưh đều được vào lớp một, trường ở xa hơn, cách nhà khoảng gần nửa cây số, nhưng hai đứa vẫn dìu nhau tới trường. Chị Y Tranh kể: Những lúc trời mưa gió, đường sá lầy lội, đi lại hết sức khó khăn. Dìu nhau đi học, mặt đứa nào đứa nấy bê bết bùn.

    Thương con đến chảy cả nước mắt. Nhưng vì cuộc sống mưu sinh, chị phải nhận khoán vườn cây cao-su chăm sóc, phải đi làm từ ba, bốn giờ sáng để lấy tiền nuôi cả nhà... Thấy con quá vất vả, chị khuyên cháu nên nghỉ học ở nhà, nhưng A Trâm khóc không chịu, nhất quyết đòi bằng được đi học. Lên cuối lớp một thì A Byưh bắt đầu cõng được A Trâm. Và cũng bắt đầu từ đó, suốt hơn năm năm qua, A Byưh tự nguyện cõng bạn đi học.

    Chuyện một cậu bé tật nguyền người dân tộc thiểu số ham học, lại học giỏi của Trường tiểu học Ya Chim I được nhiều cấp ngành địa phương biết đến. A Trâm được quỹ chăm sóc trẻ thơ, Hội Khuyến học thị xã Kon Tum và nhiều tổ chức xã hội khác tặng học bổng, tặng xe lăn cho trẻ em nghèo vượt khó. Năm năm liền ở bậc tiểu học, A Trâm đều đạt danh hiệu học sinh tiên tiến.

    Không một chút mảy may so bì với bạn, A Byưh một mực thủy chung sáng nào cũng đến tận nhà cõng A Trâm đi học.

    Nhà A Byưh nghèo, lại có đến năm anh em, A Byưh là con thứ ba trong gia đình. Ngoài việc đi học, em còn phải giúp bố mẹ chăn bò, giữ em. Anh Apyưm - bố của A Byưh cho biết: A Byưh rất hiền lành và tốt bụng. Ở nhà hay nhường nhịn và chưa bao giờ đánh em, nhưng nhút nhát, ít nói. Việc A Byưh cõng bạn đi học, cháu không nói với bố mẹ nhưng cả nhà đều biết. Không những không ngăn cấm con, mà khi thấy A Byưh vất vả cõng bạn, bố mẹ của em còn trích nguồn tiền tiết kiệm 700.000 đồng để mua một chiếc xe đạp cho A Byưh chở bạn.

    Năm học 2008 - 2009 này cả hai em đều được lên lớp 6. Từ nhà đến trường hơn bốn km, nhưng ngày nào cũng vậy, 11 giờ trưa là em đã có mặt ở nhà A Trâm để chuẩn bị chở bạn đến trường. Những ngày mưa gió, nhìn hai bạn trên chiếc xe đạp cà tàng đến lớp, thầy trò Trường THCS Ya Chim đều cảm động trước tình bạn chân thành, thủy chung và tinh thần hiếu học của hai em.

    Thầy giáo Nguyễn Văn Thịnh - Hiệu trưởng nhà trường cho biết: Cảm kích trước nghĩa cử cao đẹp của hai em, Công đoàn nhà trường đang thực hiện cuộc vận động các thầy giáo, cô giáo trong toàn trường quyên góp để mua tặng hai em một chiếc xe đạp tốt, để hai em đến trường được thuận lợi hơn. Trong các buổi chào cờ đầu tuần nhà trường đã nêu gương hai em cho học sinh toàn trường học tập. Nhà trường cũng đã động viên các học sinh ở lớp 6C (lớp của em A Trâm), và lớp 6A (lớp của em A Byưh) cố gắng hết sức để giúp đỡ về vật chất và tinh thần để động viên các em học tập.

    Ước mơ của A Trâm là noi gương Nguyễn Ngọc Ký, em muốn trở thành một thầy giáo trường làng để dạy cho các em học sinh đồng bào dân tộc thiểu số còn mù chữ. Còn A Byưh thì ước mơ sau này trở thành bác sĩ để khám, chữa bệnh cho bà con trong làng.

    Ðể đạt được ước mơ, chặng đường phía trước còn dài. Mong cho các em vượt qua được chính mình. Và tin rằng với tình bạn sâu sắc, với sự giúp đỡ của cộng đồng các em sẽ đạt được ước mơ của mình.
    MUỐN BAY NHƯ QUẠ THÌ KHÔNG THỂ CHƠI VỚI BẦY GÀ
    MUỐN THÀNH CÔNG PHẢI CHƠI VỚI NGƯỜI THÀNH CÔNG

  3. #43
    Kỹ sư tập sự Avatar của trinhxuanlieu
    Tham gia ngày
    08/09/07
    Đến từ
    Tại đây
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    419
    Cảm ơn
    128
    Được cảm ơn 228 lần trong 149 bài viết

    Mặc định

    25 năm chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ

    Gắn bó với nghĩa trang liệt sĩ Vĩnh Linh (Quảng Trị) từ khi còn trẻ, chị Nguyệt tâm sự, hằng ngày tiếp xúc với phần mộ, chị như được an ủi, được vỗ về xoa dịu nỗi đau riêng.

    Chị Trần Thị Nguyệt năm 20 tuổi tình nguyện nhập ngũ, đi mở đường Trường Sơn. Năm 1981, chị phục viên do sốt rét ác tính, sức khỏe rất yếu. Sau 2 năm nghỉ ngơi ở quê, xã Vĩnh Nam (huyện Vĩnh Linh, Quảng Trị), chị tình nguyện chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ huyện Vĩnh Linh.

    "Hồi đó nghĩa trang chỉ là bãi đất bằng, an táng hài cốt các liệt sĩ vừa quy tập. Bãi đất ấy lại không có người trông coi nên lạnh lẽo lắm. Một lần ngang qua đó, tôi cảm thấy thương các anh, về viết đơn tình nguyện gửi huyện. Lúc đầu, Phòng Lao động Thương binh và Xã hội rất ngại cho tôi, họ bảo tôi còn trẻ, khó mà thích hợp. Thuyết phục mãi, các anh cũng đồng ý", chị Nguyệt nhớ lại.

    Bấy giờ nghĩa trang chưa có phòng trực, buổi sáng chị đạp xe lọc cọc từ xã Vĩnh Nam lên làm cỏ, phụ mai táng số hài cốt hài liệt sĩ quy tập được với mọi người. Đến chạng vạng tối, chị lại đạp xe về nhà cách xa hàng chục cây số.

    Chị Nguyệt chăm sóc cho gần 6.000 phần mộ ở Nghĩa trang liệt sĩ huyện Vĩnh Linh.
    Năm 1987, nghĩa trang có phòng trực, từ đó chị ít về nhà. "Nhiều người ngạc nhiên khi biết tôi trực đêm ở nghĩa trang, nhưng tôi không sợ. Hơn nữa mình có nhiệm vụ đón tiếp, hướng dẫn người thăm viếng, lỡ thân nhân liệt sĩ ở xa đến lúc đêm khuya, khó khăn cho bà con", chị nói.

    Lập gia đình năm 1984, chị Nguyệt sinh được 2 con gái là Phạm Thị Hồng Phương và Phạm Thị Hồng Phượng. Con gái nhỏ chưa tròn 2 tuổi thì chồng chị theo người phụ nữ khác. Một mình nuôi 2 con nhỏ, khó khăn đủ bề, song 25 năm qua chị chưa một lần vắng mặt ở nghĩa trang.

    Chị tâm sự, hằng ngày tiếp xúc với phần mộ các anh hùng liệt sĩ là chị như được an ủi, được vỗ về xoa dịu nỗi đau riêng. Con gái đầu của chị đã tốt nghiệp Cao đẳng Văn hóa TP HCM, đang làm việc tại một công ty tư nhân ở trong đó. Con gái út vừa tốt nghiệp Trung cấp Văn thư lưu trữ Quảng Trị.

    Cô con gái út vẫn thường giúp mẹ chăm sóc nghĩa trang. Mơ ước của em bây giờ là có được việc làm để giúp đỡ mẹ bớt khó khăn. Nghe con tâm sự, chị Nguyệt rơm rớm nước mắt. Chị nói khẽ với con: "Mẹ mong con kiếm được việc làm, nhưng điều mẹ mong muốn lớn hơn là con phải sống cho tử tế. Bao năm qua, nghĩa trang này, những anh hùng liệt sĩ ở đây, cùng bao câu chuyện của những người đi tìm mộ liệt sĩ đã dạy cho mẹ làm người tử tế con ạ!".

    (Theo Công an Nhân dân)

    "http://www.hoclamgiau.vn/?refid=146462"

  4. #44
    Kỹ sư tập sự Avatar của trinhxuanlieu
    Tham gia ngày
    08/09/07
    Đến từ
    Tại đây
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    419
    Cảm ơn
    128
    Được cảm ơn 228 lần trong 149 bài viết

    Mặc định

    'Ô sin' trở thành nữ giám đốc

    Từ một người đi lao động xuất khẩu, có chút vốn và kinh nghiệm, chị Nguyễn Thị Thủy đã mở công ty chuyên sản xuất đũa xuất khẩu, tạo việc làm cho nhiều lao động.

    "Đi xuất khẩu lao động về để có một chút vốn nhưng đáng quý hơn là có được một nghề mới để lập nghiệp", chị Thuỷ, Giám đốc Công ty TNHH xuất nhập khẩu Bền Vững, chuyên sản xuất đũa xuất khẩu ở thôn Phấn Sơn, xã Đồng Sơn, huyện Yên Dũng (Bắc Giang) tâm sự.

    Chị Thuỷ cho biết, công ty còn có một xưởng sơ chế đũa tại xã Cẩm Đàn (huyện Sơn Động) nhằm khai thác nguồn nguyên liệu dồi dào ở đó. Mới đây, doanh nghiệp trang bị thêm các loại máy cào tăm, đóng gói nên đã tự đóng gói sản phẩm, xuất sang thị trường Malaysia và có khá nhiều doanh nghiệp trong nước tìm đến liên hệ đặt hàng.

    Từ khi thành lập (năm 2006) tới nay, công ty đã xuất gần 100 tấn đũa với doanh thu gần 10 tỷ đồng, riêng từ đầu năm đến nay, công ty xuất khẩu gần 40 tấn. Công ty tạo việc làm thường xuyên cho khoảng 50 lao động, trong đó có gần 2/3 là con em các gia đình chính sách, neo đơn, thương binh, liệt sĩ.

    Chị Thủy kể, năm 2002, chị đi lao động xuất khẩu sang Đài Loan giúp việc gia đình với mức lương khá cao và được nhà chủ quý mến, tin tưởng. Chủ nhà có cơ sở sản xuất đũa nên những lúc rảnh rỗi, chị Thuỷ tranh thủ tìm hiểu, học nghề. Qua đó, chị không chỉ biết về các loại máy móc phục vụ sản xuất đũa, mà còn nắm được nguyên nhân sản phẩm hỏng, cách khắc phục và cũng biết được thị trường tiêu thụ mặt hàng này rất lớn.

    Nhận thấy ở quê mình có sẵn nguồn nguyên liệu và lao động, chị Thuỷ có ý tưởng đưa nghề về quê hương. Nhờ chủ nhà giúp đỡ, giới thiệu, chị đã liên hệ với một doanh nghiệp bên đó nhận bao tiêu sản phẩm khi làm nghề. Hết thời hạn lao động ở nước ngoài, chị Thuỷ trở về quê cùng mọi người trong gia đình bắt tay vào thành lập doanh nghiệp, xây dựng nhà xưởng, đào tạo nghề sản xuất đũa xuất khẩu.

    Ở cương vị giám đốc, chị Thủy đảm trách việc đào tạo nghề và giao dịch với bạn hàng. Thời gian tới, Công ty tiếp tục mở rộng thị trường sang các nước Nhật Bản, Hàn Quốc. Công ty cũng sẽ mở rộng quy mô sản xuất, đào tạo lao động, đặc biệt sẽ ưu tiên con em các gia đình thương binh, liệt sĩ và trẻ em tật nguyền.

    (Theo TTXVN)

    "http://www.hoclamgiau.vn/?refid=146462"

  5. #45
    Sinh viên năm tư Avatar của mai van quang
    Tham gia ngày
    17/03/08
    Bài gửi
    235
    Cảm ơn
    234
    Được cảm ơn 125 lần trong 80 bài viết

    Mặc định

    Nghị lực của cô học trò 9 lần bị cưa chân
    “Mặc dù bị mất một chân, chịu đựng cơn đau dằng dai, nhưng 8 năm liền An đều là học sinh xuất sắc. Hiện tại em đang được luyện thi học sinh giỏi cấp huyện và tỉnh môn Anh văn…”, cô giáo Hoàng Thị Bình, Hiệu trưởng Trường THCS xã Triệu Hòa (Quảng Trị) cho biết.


    Họa vô đơn chí

    Ngôi nhà nhỏ 20m2 của đôi vợ chồng nghèo Lê Văn Anh, Phạm Thị Tiết nằm bên tỉnh lộ 580 (nối thị trấn Ái Tử với Bắc Cửa Việt, huyện Triệu Phong). Người chồng 40 tuổi bị teo cơ chân trái, cơ thể chưa đầy 30 cân, tóc đã bạc vì vòng quay cơm áo, tiền thuốc cho con một hai năm một lần vào bệnh viện cưa, mổ chân.

    “6 tháng tuổi, tui bị phỏng nước sôi, phải tiêm thuốc không may bị teo chân. Tuổi thơ nhắc nhói chăn trâu, đến 8 tuổi mới có điều kiện đi học. Năm 1989, tui thi đỗ vào Khoa Hóa, Trường Đại học Tổng hợp Huế. Sau hai tháng theo học, đến lúc khám sức khỏe không trốn được cái chân tật, tui cố năn nỉ bác sĩ, nhưng họ nói sớm muộn nhà trường cũng phát hiện, thế là nuốt nước mắt trở về nhà”, anh Anh kể.

    Về quê, người thanh niên tật nguyền này chọn nghề sửa xe đạp, đến năm 1993 thì lập gia đình với người con gái mồ côi ở cùng quê. Một năm sau, anh chị sinh con gái đầu lòng là bé An. Lúc An 5 tuổi, trong một lần đi học mẫu giáo, tai nạn giao thông đã cướp mất chân trái của em. Biết tin, mẹ nó bước được mấy bước thì khuỵu xuống, còn tui nhắc nhói đến chỗ tai nạn, kịp van lên được mấy tiếng: "Bà con ơi cứu con tui với", anh Anh đau xót nhớ lại.

    “Đã nghèo lại gặp eo, người gây tai nạn là một thanh niên cùng làng nghèo kiết xác, lái xe tải chở đất thuê cho chủ xe ở thị xã Quảng Trị. Bây giờ cậu ấy có gia đình rồi, vẫn thường lui tới đây; trông cậu ta rất buồn mỗi khi nhìn con bé nhắc nhói cái chân”.

    Sau khi bị cưa cụt chân, cứ 1 đến 2 năm một lần, bé An lại phải vào bệnh viện cưa phần xương đâm ra khỏi lớp thịt. Đến nay số lần em bị cưa, mổ đã lên tới 9 lần.

    Tình bạn
    Chị Tiết làm 3 sào ruộng mỗi năm 2 vụ, được chừng 1 tấn thóc. Nếu bé An không bị bệnh, số thóc này cộng với tiền sửa xe đạp của anh Anh đủ nuôi sống gia đình. Tuy nhiên, cứ 1-2 năm một lần, họ phải chạy vạy đủ số tiền 8 triệu đồng để đưa con vào bệnh viện cưa, mổ chân, đó là chưa kể tiền thuốc, tiền bồi dưỡng sức khỏe và lắp chân giả cho con.

    Chị Tiết nhìn con nói trong nước mắt: “Cực chi vợ chồng tui cũng chịu được, nhưng hễ nhìn thấy con vật vã đau đớn, nhất là những lúc trở trời, ruột gan tui như đứt ra từng đoạn”.

    “Con bé có nhóm máu AB, thường hiếm đối với phụ nữ, nên khi bị tai nạn, mấy anh ở bệnh viện tình nguyện cho máu. May có cháu Hường đèo nó đi học mỗi ngày từ đầu lớp 4 cho đến nay. Ông trời còn thương vợ chồng tui, thương con bé, cho cháu có được người bạn tốt như rứa”.

    Cô Hoàng Thị Bình, Hiệu trưởng Trường THCS Triệu Hòa cho biết: “Năm lớp 5, An đã đạt giải nhì huyện, giải 3 tỉnh các môn văn và toán. Thành tích học tập của An rất đáng khen ngợi, bên cạnh là sự giúp đỡ, động viên và chia sẻ sâu sắc của người bạn học cùng lớp Phạm Thị Hường”, cô Bình cho biết thêm.

    Hường con thứ nhì trong gia đình có 5 chị em, ba mẹ làm ruộng thuộc diện hộ nghèo. Hường học bài trên chiếc bàn gỗ ép vừa đủ đặt cuốn vở. Em cho biết ba em đi phụ hồ, mẹ đi buôn chuối.

    Tôi hỏi nhà em có làm ruộng không. “Có chứ, nhưng gặt xong rồi, lúa bán để trả nợ cũng gần hết rồi”, Hường cười hiền. Nhìn quanh, ngôi nhà xây cấp bốn chưa tô trát trông rất tuềnh toàng, bên trong ngoại trừ chiếc bàn nhỏ của Hường, có 3 chiếc giường, trong có 1 giường sắt lò xo cũ, 2 chiếc giường tre ọp ẹp. Chăn, gối trên cả ba chiếc giường này đều bằng bao cát, những chiếc bao cát đào được ở những hố rác, bồn đốt của Mỹ hồi trước, vá chằng vá đụp lại với nhau.

    “Bạn An đau ốm thường xuyên, đi lại khó khăn nên rất cần được giúp đỡ, động viên và chia sẻ” - Hường tâm sự.


    24H.COM.VN (theo Công An Nhân Dân)
    MAIQUANGBK@GMAIL.COM

  6. Thành viên đã nói lời cảm ơn tới mai van quang cho bài viết này:

    Hanoigio (29/10/10)

  7. #46
    Sinh viên năm nhất Avatar của D_V_H
    Tham gia ngày
    09/09/07
    Bài gửi
    13
    Cảm ơn
    10
    Được cảm ơn 59 lần trong 8 bài viết

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi NTT04X3A Xem bài viết
    Sau khi đọc những bài viết này em thật sự buồn. bản thân mình đây một con người bình thường không khuyết tật vậy mà cả như một việc học mình cũng còn nhác vậy mà có những con người họ không có điều kiện như vậy mà họ đã vượt mọi khó khăn để thực hiện được ước mơ của mình.Sau khi đọc xong bài này em lại suy nghĩ nhiều về bản thân mình nhiều hơn.Em suy nghĩ mình cần phải học thật nhiều không những học để làm việc mà còn phải học để trở thành một người tốt.Mình phải học để sau này trở thành một người thành đạt để làm việc thiện cứu khổ bao nhiêu người bất hạnh trong xã hội này.mình hy vọng mọi người cũng có suy nghĩ như mình.Chào thân ái!

    @anh nbc: chuyên mục này hay đây.

    Cho em góp vui tí với bạn NTT04X3A kêu gọi “mình hy vọng mọi người cũng có suy nghĩ như mình”.

    Bạn NTT04X3A, tớ thì thấy cần sửa lại 1 chút thì tớ sẽ theo. Câu viết trên nên sửa là: Sau khi đọc những bài viết này em thấy rất vui vì xung quanh ta có bao nhiêu con người vượt qua những hoàn cảnh khó khăn để xây dựng lên những tấm gương tốt như vậy ….. Bản thân em là một con người bình thường không khuyết tật nên em thấy càng phải có động lực để làm thật nhiều những việc tốt và có ý nghĩa cho xã hội ……

    @Vui với các bạn SV 1 chút vậy thôi, nhưng theo tớ nên theo cách suy nghĩ đó, “đặt những suy nghĩ cho cá nhân sau những suy nghĩ cho xã hội” thì cuộc sống xung quanh mới tốt lên được. Mọi người trước khi làm 1 việc gì thì hãy nghĩ xem có ảnh hưởng đến xung quanh, đến cộng đồng không (?). Các cụ vẫn có câu “nhà đẹp thì mát”, ngõ xóm dùng chung mà sạch sẽ thì tự nhiên nhà mình cũng thoáng mát và khoẻ khoắn lên.

  8. Có 2 thành viên đã nói lời cảm ơn tới D_V_H cho bài viết này:

    MissCindy (26/03/09),nbc (26/03/09)

  9. #47
    Administrator Avatar của nbc
    Tham gia ngày
    19/03/07
    Đến từ
    Đà Nẵng city
    Bài gửi
    8.423
    Cảm ơn
    3.385
    Được cảm ơn 17.587 lần trong 4.792 bài viết

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi D_V_H Xem bài viết
    @anh nbc: chuyên mục này hay đây.
    Cám ơn D_V_H đã động viên nhé. Toàn là những vấn đề tự nảy sinh như nó vốn/phải/muốn có thôi à.

    Quote Nguyên văn bởi D_V_H Xem bài viết
    “đặt những suy nghĩ cho cá nhân sau những suy nghĩ cho xã hội”
    He he... khoản này nbc có nghĩ hơi khác chút: "cân bằng/song hành lợi ích cá nhân và xã hội" thì mới "bền"!
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  10. Thành viên đã nói lời cảm ơn tới nbc cho bài viết này:

    MissCindy (26/03/09)

  11. #48
    Sinh viên năm nhất Avatar của D_V_H
    Tham gia ngày
    09/09/07
    Bài gửi
    13
    Cảm ơn
    10
    Được cảm ơn 59 lần trong 8 bài viết

    Mặc định

    Em cũng chưa chắc lắm, nên mới chỉ dừng lại ở từ “nên” thôi ^.^ Nhưng cái “cân bằng” và “linh động” đúng là người nhà mình rất giỏi. Có mấy chuyện vui nhưng thật 100%, cho cái quan niệm "cân bằng", cả nhà đọc và cùng ngẫm cho vui.

    Thải rác: 2 ông bạn, 1 Nhật, 1 Việt đi chơi. Vừa đi vừa nhai kẹo cao su, nhai xong muốn xả rác. Tìm mãi chẳng thấy thùng rác đâu. Đ/c Nhật thì vo tròn vào, cho gọn lỏn trong túi áo để chờ tìm thùng rác rồi bỏ. Ông bạn Việt nhìn cười và nhủ thầm: Sao mà ..x.. thế? Rồi dừng lại nhét vo kẹo cao su vào lùm cây bên đường và phủi tay cười một mình: Xong! Vừa không xả rác bậy, vừa không phải nhét vào túi. Nhìn xuống rồi phủi vạt áo: Nhét vào mà quên bỏ ra là toi luôn cả cái áo đẹp mới mua.



    Tại 1 sân bay quốc tế: Tất cả các hành khách quốc tế xếp hàng để chờ kiểm soát hộ chiếu. Đường chờ thường được bố trí ở dạng zíc zắc và ngăn cách bởi sợi dây. Đoàn khách VN xách hành lý nặng quá mới nghĩ ra trò: để hành lý ở trên đường phân kẻ, vì là đường zic zắc rồi thì sẽ quay lại để lấy. Ý tưởng tuyệt vời. Cả nhà làm theo, hành lý phủ kín toàn bộ đường ngăn cách, rồi phủi tay: Hay thật, vừa không phải vác nặng, vừa chẳng cản lối đi của người khác.
    Lần sửa cuối bởi D_V_H; 26/03/09 lúc 09:27 AM

  12. #49
    Administrator Avatar của nbc
    Tham gia ngày
    19/03/07
    Đến từ
    Đà Nẵng city
    Bài gửi
    8.423
    Cảm ơn
    3.385
    Được cảm ơn 17.587 lần trong 4.792 bài viết

    Mặc định

    Giải khát... free

    Trong khi những người kinh doanh nước giải khát đang thu bộn tiền nhờ nhu cầu của người tiêu dùng trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt thì có nhiều người lao động nghèo ở TP Đà Nẵng vẫn được giải khát miễn phí từ những thùng trà đá mát lạnh đặt bên vệ đường. Chủ nhân của những thùng nước trà “free” (tự do, miễn phí – P.V) này dậy từ 5 giờ sáng đun nước sôi, pha trà để đưa... ra đường cho thiên hạ uống, mỗi ngày còn châm thêm dăm bảy bận. Trung bình mỗi tháng họ bỏ ra khoảng 1 triệu đồng tiền túi làm phước, không tính công.
    Ông Phạm Văn Long hằng ngày dậy sớm nấu nước
    pha trà mang ra đường cho người dân uống miễn phí.


    Người nghèo được hưởng, công chức cũng khoái


    Trưa nắng gay gắt, tôi tạt vào thùng trà đá miễn phí ở số 69 - Phan Châu Trinh (TP Đà Nẵng) làm luôn một cốc bự. Trà ngon, mát lạnh chạy từ cổ họng xuống ruột tê mê, thấy như được hồi sức trong thời tiết ngột ngạt của những ngày hè. Chưa kịp đặt cốc xuống, mấy chị mua bán chai bao, bán vé số, anh thợ hồ, bác xích lô cùng ùa vào. Mồ hôi nhỏ tong tong dưới cằm, áo ướt đẫm, họ làm liền mấy cốc, khà một cái cho đã khát rồi tiếp tục hành trình mưu sinh của mình. Bà Nguyễn Thị Thanh Thúy - chủ ngôi nhà số 69 - người cho ra đời thùng trà đá miễn phí từ 3-4 năm nay đang đi vắng, chỉ có cô giúp việc ở nhà. Cô này cho biết: “Không chỉ trà đá miễn phí đâu anh. Vào ngày mồng 1 và ngày 15 hằng tháng, cô Thúy còn làm cơm chay miễn phí cho mọi người nữa. Mỗi ngày như vậy, có khoảng 700 - 800 suất ăn đến tay bà con. Cái khoản miễn phí này, cô ấy làm hàng chục năm nay rồi, hỏi người dân lao động nghèo, ai mà không biết”. Đang nói chuyện, phát hiện thùng trà to tướng đã cạn, cô vào nhà bưng nồi nước trà để nguội tiếp tục châm thêm, bỏ đá vào. Chốc chốc, người đi đường lại ghé vào, có người vừa ngồi trên xe vừa cúi xuống làm một ly rồi phóng đi dưới cái nắng như đổ lửa.


    Nếu thùng trà đá ở nhà số 69-Phan Châu Trinh nằm ở trung tâm thành phố thì tại nhà số 21-Phan Đăng Lưu, anh Nguyễn Thành lại có cái ngã tư đắc địa. Năm 2006, anh pha trà ra cái bình lớn để cho anh em, người làm trong cửa hàng gas của mình uống cho tiện. Thỉnh thoảng có người đi đường khát quá tạt vào xin nước, lâu dần thành quen, anh nảy ra ý tưởng làm một thùng trà công cộng cho người lao động uống miễn phí. Ở khu vực nhiều học sinh, sinh viên, người lao động nghèo, tính trung bình mỗi ngày anh châm đến gần chục xô trà đá để giải khát cho mọi người. Chị Đặng Thị Bông (quê P. Hòa Hiệp Nam, Q. Liên Chiểu), làm nghề thu mua chai bao -cầm ly nước ực một hơi ngon lành rồi cho biết: “Uống nước máy sợ đau bụng, nếu vào quán uống một chai nước ngọt thì mất dăm bảy nghìn đồng mà không đã khát, uống trà đá ở quán kinh doanh cũng mất 1 nghìn đồng rồi. Ngày nào tui cũng tạt vào đây vài ba bận, nước rất ngon, lại tiết kiệm được một khoản tiền. Tấm lòng của anh chủ nhà thiệt đáng quý!”.


    Không chỉ người lao động nghèo, mà còn có rất nhiều người công chức Nhà nước cũng khoái uống trà đá dọc đường này. Với họ, uống trà đá miễn phí bên vệ đường không hẳn là để tiết kiệm tiền bạc. Anh Lê Ngọc Anh (trú H. Hòa Vang), một nhân viên văn phòng tấm tắc: “Trời nắng này, ở cơ quan uống nước như rồng. Buổi trưa đi làm về và đầu giờ chiều đến công sở tôi đều tạt vào thùng trà đá dọc đường tu một hơi cho đã”.

    Trà đá miễn phí là một sự giúp đỡ rất ý nghĩa cho người dân lao động nghèo.

    “Mình nhịn cốc bia, cho người nghèo ly nước”

    Sáng nào cũng vậy, khoảng 5 giờ là ông Phạm Văn Long (1942, trú 309/6 - Lê Duẩn) dậy nấu nước, pha trà. Nấu xong nước, pha trà, để nguội, cho đá vào rồi chất lên xe đạp chở ra ngoài đường lớn. Trước nhà số 309- Lê Duẩn, ông đặt một thùng lớn màu đỏ cùng với bộ ly nhựa rất sạch sẽ. Gần lề đường nên chỉ cần tạt vào 10 giây là người đi đường đã giải khát một cách thỏa mãn. Có nhiều người chưa biết mặt ông, vì ông lo chuyện “bếp núc” tại một căn nhà nhỏ nằm sâu trong hẻm. Trước đây ông là một tay kéo có tiếng, may veston cực kỳ đẹp. Nay tuổi già, sức yếu, mắt không nhìn rõ nữa ông quay qua làm chuyện trà nước cho thiên hạ. “Tiền thì không nhiều, nhưng mình phải dậy sớm nấu nước. Với lại đã không làm thì thôi, làm thì cho sạch sẽ để người ta uống thấy ngon. Mình nhịn một cốc bia cho người nghèo ly nước, nhiều người đi làm phải uống nước máy chú ạ”- ông Long tâm sự.

    Cũng với ý nguyện như vậy, vợ chồng anh Nguyễn Thành, chị Nguyễn Thị Thúy (21 - Phan Đăng Lưu) nói: “Không có thời gian nấu nước thì mình mua nước bình ngâm đá, thấy người ta uống đã khát rồi đi làm việc mình cũng vui vui. Lâu dần thành quen, giờ nấu nước, pha trà cho bà con uống đã nằm trong lịch làm việc hằng ngày của vợ chồng tui rồi”.


    Có nhiều cách để người ta làm từ thiện, và việc bỏ ra mỗi tháng dăm bảy trăm nghìn đồng hoặc khoảng 1 triệu đồng để pha những ly trà đá mát lạnh miễn phí đặt sẵn bên vệ đường cho người lao động nghèo là một việc làm xứng đáng được cổ súy và trân trọng.

    Công Khanh

    Nguồn: www.cadn.com

    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  13. Thành viên đã nói lời cảm ơn tới nbc cho bài viết này:

    vietbk85 (15/02/10)

  14. #50
    Administrator Avatar của nbc
    Tham gia ngày
    19/03/07
    Đến từ
    Đà Nẵng city
    Bài gửi
    8.423
    Cảm ơn
    3.385
    Được cảm ơn 17.587 lần trong 4.792 bài viết

    Mặc định

    Nhóm Việt kiều xây hơn 100 chiếc cầu cho quê hương

    Nhiều năm tha hương vẫn đau đáu ngày trở về góp sức cho quê mẹ, các thành viên nhóm VK (Việt kiều) gặp nhau trên những nhịp cầu khi mái đầu điểm bạc. Họ đã miệt mài xây tặng hơn 105 cây cầu cho vùng nông thôn VN.

    Hễ ở đâu có trẻ em nghèo bị rơi sông, ngã rạch, chìm tàu, lật đò do đường đi bị ngăn sông cách suối, nhóm VK này lập tức đến tận nơi để khảo sát, nghiên cứu, lập phương án xây cầu mà không lấy một xu của người dân. Tất cả chỉ vì mục đích giúp thiếu nhi đến trường nhanh chóng dễ dàng hơn, giúp người già, phụ nữ có đường đi an toàn khi đau yếu, trái gió trở trời.

    Chuyện bắt đầu từ năm 2004, ông Nguyễn Văn Công, Việt kiều Pháp, nảy ý định tụ tập anh em, bạn bè kiều bào ở xa Tổ Quốc để thành lập nhóm VK, tìm cách hỗ trợ đồng bào trong nước.

    Từ đó, nhóm VK có thêm các thành viên: Lâm Minh Chiếu, Nguyễn Văn Ba, Trần Đình Khương,Nguyễn Thị Mỹ Linh, Trần Khánh Vân, Phan Thị Sách, Nguyễn Đắc Chí, Trần Quang Đang, Nguyễn Văn Nghĩa, từ nhiều nơi trên thế giới tụ họp về. Đến nay, ngoài các thành viên nòng cốt, VK còn có những cảm tình viên, mạnh thường quân và các thành viên mới còn rất trẻ. Họ góp công sức, tiền của, vận động cộng đồng người VN ở nước ngoài tham gia xóa cầu khỉ ở các tỉnh miền Nam.

    Từ lời kêu gọi ai có tiền góp tiền, có sức góp sức, có kinh nghiệm và công nghệ thì truyền đạt chuyển giao cho quê hương, đến nay, VK đã xây được 104 chiếc cầu khắp các tỉnh thành thuộc đồng bằng sông Cửu Long. Chiếc cầu thứ 105 đánh dấu một bước ngoặt mới, vươn ra khỏi miền Nam, được nhóm VK khảo sát và xây tặng cho Huế, khúc ruột miền Trung.


    Nhóm kiều bào VK và các kiều bào là tình nguyện viên, cảm tình viên, mạnh thường quân họp mặt và chụp ảnh lưu niệm ngày 27 Tết Canh Dần. Ảnh: Vũ Lê.

    Vốn xuất thân là các chuyên viên, kỹ sư am hiểu về giao thông, cầu đường, bê tông, vật liệu xây dựng, móng cọc..., nên việc áp dụng công nghệ mới đã giúp các thành viên VK giảm giá thành và tiết kiệm chi phí. Nhờ vậy, những chiếc cầu được xây dựng với giá thành rẻ nhất nhưng cho hiệu quả cao nhất: rất đẹp, khang trang, chắc chắn.

    Từ Long An, Tiền Giang, Bến Tre, Vĩnh Long, Cần Thơ... đến Bạc Liêu, Kiên Giang hay cực Nam của Tổ Quốc là đất mũi Cà Mau, nơi nào họ đặt chân đến, cầu khỉ cheo leo, cầu tre lắt lẻo, cầu ván gập ghềnh đều được thay bằng cầu bê tông với công nghệ hiện đại. Khi hoàn thành xong, công trình được chuyển giao cho dân địa phương quản lý và miễn thu phí. Không dừng lại ở đó, VK còn xây nhà tình thương, nhà vệ sinh và đập nước nông nghiệp cho nông thôn.

    Ông Nguyễn Văn Công kể lại, lúc đầu các thành viên VK loay hoay không biết làm gì để giúp dân bớt khổ. Cho tiền thì người nghèo tiêu hết, tặng quà bánh chỉ giúp được một ngày, vài bữa, không phải giải pháp lâu dài. Sau khi bàn tính, tham khảo ý kiến, cuối cùng mọi người nhất trí cùng nhau đi xây cầu. "Chúng tôi tin rằng chiếc cầu là sự kết nối cụ thể nhất về văn hóa, giao thông, kinh tế, là sự giúp đỡ thiết thực, lâu dài và gần gũi với bà con", ông nói với VnExpress.net.

    Theo ông Công, VK dự kiến, giai đoạn đầu tiên xây cầu từ thiện tặng 100% vốn, nhóm sẽ chuyển sang giai đoạn hai xây cầu hữu nghị tặng 50% kinh phí, số còn lại kêu gọi địa phương đóng góp. Trong thời gian tới, VK tiếp tục chuyển sang giai đoạn ba, cho mượn 50% kinh phí xây cầu không thu lãi, 50% vốn do địa phương trả trước, khi khánh thành cầu sẽ thu hồi 50% vốn đã cho mượn để tiếp tục giúp các địa phương khác.


    Ông Nguyễn Văn Công cùng các em thiếu nhi đi trên cây cầu VK 96. Ảnh: V.K.

    Kiều bào Nhật Nguyễn Văn Ba, thành viên của nhóm VK cho biết: "Ban đầu chúng tôi nghĩ nhiều lắm là xây 10 cây cầu trong 3 năm. Nhưng rồi vì dân mình còn vất vả quá, quê mình lại thiếu thốn trăm bề nên số cây cầu xây tặng cứ tăng dần lên đến hơn trăm chiếc".

    Còn ông Lâm Minh Chiếu hồ hởi khoe thế hệ thứ hai của VK đã hội tụ được hơn 20 người trẻ đang sống, làm việc trong và ngoài nước, sẵn sàng xây tiếp những nhịp cầu cho nông thôn VN. Đa số bạn trẻ này là du học sinh và nghiên cứu sinh ở châu Âu, Mỹ, Australia hoặc giảng viên của các trường đại học tại VN.
    Là người duy nhất sinh sống và làm việc lâu dài tại Việt Nam trong nhóm VK, từng theo chân anh em đi xây cầu từ những ngày đầu sáng lập nhóm, bà Nguyễn Thị Mỹ Linh chia sẻ: "Xây cầu rất vất vả, nhọc nhằn. Mọi người phải thức dậy từ đêm hôm khuya khoắt, chờ con nước cạn để đóng và khoan cọc, khác xa với không khí tươi vui, múa lân, ca hát của ngày khai trương, khánh thành".

    Nhắc lại một kỷ niệm khó quên trong những chuyến hành trình cùng VK về giúp huyện nghèo ở Cần Thơ xây cầu, bà Linh tâm sự: "Có lẽ chúng tôi sẽ khó mà quên được cây cầu ở huyện Cờ Đỏ vì nhịp cầu đó đã giúp cho hai người bạn già gặp lại nhau".

    Số là hai người bạn ấy, một bị liệt, một bị mù lòa, mấy chục năm xa cách chỉ biết trò chuyện qua tiếng sóng của dòng sông. Ngày xây xong cây cầu, nhóm VK tặng cho ông cụ chiếc xe lăn làm chân sang bên kia sông thăm bạn cố tri. Hôm đó hai người đàn ông già nua gặp nhau chảy nước mắt vì hạnh phúc và xúc động.

    Với tất cả tình nguyện viên, mạnh thường quân nói chung và thành viên của nhóm VK nói riêng, niềm vui khi bàn giao chiếc cầu cho người dân to lớn bao nhiêu thì ngày quay trở lại thăm càng xúc động, hạnh phúc bấy nhiêu. Bởi lẽ, với họ, bắc một nhịp cầu ở vùng sâu vùng xa ví như kết nối vô vàn tình cảm, tâm huyết và kỳ vọng lớn lao cho quê hương.
    Hà Thanh

    Nguồn: VnExpess
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  15. Có 4 thành viên đã nói lời cảm ơn tới nbc cho bài viết này:

    Hanoigio (29/10/10),haydoidayvdd (15/02/10),quybinh (15/02/10),vietbk85 (15/02/10)

Trang 5/6 ĐầuĐầu ... 3456 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •