Page 15 of 15 FirstFirst ... 5131415
Results 141 to 145 of 145

Thread: Những câu chuyện về cuộc sống

  1. #141
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default

    Câu chuyện từ Ấn độ

    Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác khiến ai cũng đều khen ngợi.

    Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông và chúng cũng độc đáo như các tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng và luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

    Trong số học trò, Rajeev là người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

    Một ngày kia, sau bao cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

    - Ta rất tự hào về những tiến bộ con đã đạt được. Bây giờ là lúc con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.


    Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt đẹp. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

    - Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn những ai chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh dấu x vào chỗ lỗi đó.


    Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn kèm dòng chữ đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

    Sau 2 ngày, ông Ranga bảo Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu x. Nhưng ông Ranga tỏ ra bình tĩnh. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và cọ bên cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ ấy.

    Hai ngày sau, khi lấy bức tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ thầy Ranga. Ông Ranga nói:

    - Con đã thành công. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm và cũng không nghiêm túc. Mọi người đánh những dấu x lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì và cũng không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sai sót thì không ai làm nữa, vì họ sợ lộ sự hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi. Cho nên, những thứ con phải vất vả để làm ra, đừng để đánh giá của người khác gây ảnh hưởng. Hãy tự đánh giá mình. Và cũng đừng bao giờ đánh giá người khác một cách quá dễ dàng.
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  2. #142
    Sinh viên năm nhất
    Join Date
    26/03/07
    Posts
    12

    Default

    Quote Originally Posted by thao.peken View Post
    Cô gái mới có 18 tuổi, cô - như hầu hết các thanh niên ngày nay - chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình:

    - Con ko muốn tin ông trời của ba mẹ. Con mặc kệ, con đi đây!

    Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ bì ko tìm ra việc làm, cô phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ta làm thứ để mua bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô con gái đó ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.

    Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình, bà đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến tuèng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản:

    - Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!

    Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: "Mẹ vẫn yêu con... Hãy về nhà đi con!".

    Vài tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Cô chẳng buồn chú ý đến những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: "Có phải mẹ mình không nhỉ?".

    Cô ko còn lòn dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: "Mẹ vẫn yêu con... Hãy về nhà đi con!". Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.

    Lúc đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô gái trẻ chạy vội lên buồn ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy:

    - Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!

    Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ:

    - Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!

    Bà mẹ nhìn con âu yếm:

    - Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!

    Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!
    Chỉ có bố mẹ là người vẫn yêu thương ta khi ta mắc lỗi lầm lớn đến thế nào, ngay cả khi ta đã quay lưng đi. Cám ơn bài viết rất nhiều
    Hãy bước về phía mặt trời, bóng tối sẽ ở phía sau lưng bạn lol

  3. #143
    Sinh viên năm nhất
    Join Date
    28/07/12
    Tuổi
    30
    Posts
    2

    Default

    Ko biết mọi người nghĩ sao chứ mình thấy vấn đề đoàn kết là "vấn đề" đối với người VN mình

  4. #144
    Sinh viên năm nhất
    Join Date
    03/10/13
    Posts
    6

    Default

    Đúng là không nên đánh giá người khác một cách quá dễ dàng, nhưng đôi khi chúng ta vẫn cứ tự cho mình cái quyền đánh giá người khác.hihi!

  5. #145
    Sinh viên năm nhất
    Join Date
    29/11/13
    Tuổi
    31
    Posts
    5

    Default

    Lội hết các page đọc những bài chia sẻ này cảm thấy cuốn hút qua
    Mình bán chè thái nguyên em trai mình may áo vest nam em gái mình bán đất sét nhật

Page 15 of 15 FirstFirst ... 5131415

Similar Threads

  1. Replies: 12
    Last Post: 10/08/12, 10:23 AM
  2. Replies: 3
    Last Post: 14/05/10, 10:46 AM
  3. Di chuyển bằng cơ cấu tự bước - Di chuyển trên phao
    By kayzero in forum Thư viện máy thi công
    Replies: 3
    Last Post: 07/10/08, 04:10 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •