Page 14 of 14 FirstFirst ... 4121314
Results 131 to 139 of 139

Thread: Đọc và suy ngẫm

  1. #131
    ۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑
    Join Date
    01/04/07
    Location
    Tuyệt Tình Cốc
    Posts
    200

    Default

    Alan Phan nói chuyện tiền

    Với 43 năm kinh nghiệm kinh doanh tại Mỹ và Trung Quốc, việt kiều - Tiến sỹ Alan Phan đã có những câu chuyện khá thú vị xung quanh việc kiếm tiền và cách tìm niềm vui và sự nghiệp qua việc kiếm tiền...

    Tiến sỹ Alan Phan

    Câu chuyện thứ nhất: Trắng tay là lúc động não nhiều nhất
    Trong 43 năm bươn chải cuộc sống với nhiều thăng trầm đã đưa tôi trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Không phải lúc nào tôi cũng có tiền. Thậm chí có những thời gian tôi trắng tay như hồi năm 1975, tôi cùng vợ con quay lại Mỹ lần 2 khi trong túi chỉ vẻn vẹn 400USD. Hay như năm 1983, tôi gần như mất hết vốn trong một dự án bất động sản, và tôi đã ra khỏi nhà chỉ với một valy quần áo!

    Lúc đó, tôi không suy nghĩ nhiều về vấn đề mình đang đối diện mà luôn nghĩ tới con đường tôi sẽ phải đi trong tương lai. Mình không có gì thì phải bắt đầu ra sao. Tôi nhận thấy đó là những lúc tôi thường hăng hái và động não nhiều nhất với khát vọng vượt qua tình thế gay go này. Còn khi tôi có tiền có khi là là những lúc tôi hay buồn bã nhất vì cảm thấy cô đơn, buồn chán. Với tôi, hành trình vượt qua nghèo khó đôi khi còn lý thú hơn là sống để mua sắm. Vì thế, tôi luôn luôn tìm cách thay đổi mình để cho cuộc sống thú vị hơn, cũng như để tìm thấy sự đam mê của mình trong công việc.

    Câu chuyện thứ hai: Từ chức vì muốn phiêu lưu

    Từ 1/1/2013, tôi sẽ từ chức vị trí Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa. Viasa là một quỹ riêng tư của 3 gia đình thành lập từ 2002. Có thể nói doanh thu trong 10 năm hoạt động của Viasa không đến nỗi nào nhưng tôi nhận thấy bắt đầu đang có sự yếu kém đi vì lối quản trị bảo thủ và chiến thuật trọng sự an toàn, không thích hợp lắm trong một môi trường nhiều thay đổi và cần sáng tạo. Bên cạnh đó, Virus của căn bệnh “làm vừa đủ để khỏi bị đuổi” đã lan truyền nặng và mục tiêu vì doanh thu hay lợi nhuận đã bị bỏ sót để chăm chú vào lợi ích cá nhân.

    Tất cả những điều đó đã dập tắt niềm đam mê, hưng phấn của tôi như lúc đầu ở đây và nó đã khiến tôi quyết định chuyển hướng. Hơn nữa, việc lựa chọn thời điểm thay đổi là rất quan trọng. Sớm hay muộn vài tháng cũng có thể làm mất cơ hội kiếm tiền. Tôi nhìn năm 2013 là sự khởi đầu của một hành trình mới với những cuộc phiêu lưu, khám phá đầy thú vị…

    Câu chuyện thứ ba: Thụ động và lười biếng sẽ “trói” giới trẻ Việt Nam

    Tôi đã nói rất nhiều với các bạn trẻ ngày hôm nay về một hình ảnh: Trong một thân xác con người, phần từ cổ xuống dưới là thể hiện những cơ bắp. Những người sử dụng cơ bắp này để kiếm tiền thì giỏi nhất ở nước Mỹ cũng chỉ kiếm được khoảng 20-25USD/giờ. Trong khi đó, phần từ cổ trở lên là trí tuệ thì dường như là vô giới hạn. Đó mới là tài sản mềm, là giá trị thực sự mà tôi muốn các bạn trẻ ngày nay hướng tới để thích nghi với một nền kinh tế đang vận chuyển theo hướng dựa trên tri thức, chứ không phải dựa trên những tài sản cứng.
    Nhân đây tôi cũng chia sẻ một thực tế rằng các bạn trẻ Việt Nam lớn lên trong một xã hội tương đối khép kín, tư duy khó chấp nhận những gì mới mẻ, những gì có thể nói là thách thức đối với những suy nghĩ cổ truyền. Họ đóng mình trong một cái hộp và cứ loay hoay trong đó không thoát ra được. Tôi luôn nhắc thế hệ này phải nghĩ những gì đang diễn biến ngoài cái hộp. Bên cạnh đó, người trẻ Việt Nam khá thụ động, có thể nói là lười biếng, ngay cả khi so sánh với các láng giềng ASEAN.

    Tôi đi dạy ở nhiều nơi và thấy sinh viên Châu Á nói chung thụ động, không muốn động não nhiều để đi tìm tài liệu, góc cạnh, tư duy…. Đa số các sinh viên ở bên Mỹ thích đọc, lúc nào trên tay cũng có quyển sách hay máy tính thì sinh viên Việt Nam có vẻ là thích cà phê, tán gẫu…

    Câu chuyện thứ tư: Con 14 tuổi cho đi làm để kiếm tiền mua xe hơi

    Ở nước ngoài, bố mẹ để con cái tự tư duy về cách suy nghĩ, tìm học. Do đó, những đứa nào cảm thấy thích thú trong việc kiếm tiền thì có thể kinh doanh rất sớm. Còn những đứa khác thì cũng tự lập hơn so với những bạn cùng trang lứa ở Việt Nam.

    Ví dụ, khi con trai tôi lên 14 tuổi, nó ước mơ có một chiếc ô tô cho riêng mình. Dĩ nhiên, tôi có thể sẵn sàng mua cho con một chiếc xe. Nhưng dù mới 14 tuổi, cậu ta đã thực hiện một kế hoạch rất nghiêm túc, đó là buổi sáng đi bán báo, buổi chiều đi làm nhân công quét dọn trong một siêu thị. Sau 2 năm, thằng bé đã dành đủ tiền mua lại chiếc xe Mustang cũ với giá 5.000USD vừa đúng thời gian cậu ta đủ tuổi để lái xe ở Mỹ (16 tuổi). Số tiền này dù không lớn …nhưng thằng bé rất quý trọng chiếc xe đầu đời vì đây là tiền mồ hôi nước mắt mà nó tự kiếm được. Đó là tinh thần của những đứa trẻ được ảnh hưởng từ nền giáo dục Âu Mỹ, tự do và tự lập.

    Câu chuyện thứ năm: Kiếm tiền mà không nghĩ đến tiền

    Để kiếm tiền, theo tôi, giới trẻ hãy quên chuyện nghĩ đến tiền mà thay vào đó là hãy nghĩ tới công việc của mình cùng với sự đam mê, nhiệt huyết cho công việc đó. Đến lúc nào anh đã làm được một việc gì thành công, một việc gì giỏi, hoặc một kiến thức chuyên sâu ở bất cứ ngành gì thì tiền sẽ tự tìm tới. Hãy tạo ra những thành quả tốt nhất bằng tất cả những kỹ năng có thể.

    Sau cùng là giữ niềm tin vào chiến thắng. Tiếp tục thẳng tiến, đừng sợ sệt hay rụt rè. Chúng ta còn cả một thế giới mới để chinh phục.
    Nguồn: dantri.com.vn
    P/s: Bài viết thật hay và bổ ích, nếu đọc, suy ngẫm và hành động thật nghiêm túc tôi nghĩ sẽ thay đổi được số phận của nhiều con người đấy!
    Lâu rồi mới lại ghé thăm thầy cô, bạn bè. Chúc thầy cô cùng mọi người khởi đầu 1 năm với nhiều thành công trong công việc và hạnh phúc bên gia đình.

  2. #132
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default

    Đà Nẵng - mười năm đô thị loại 1

    Cập nhật lúc 07:20, Thứ Bảy, 13/07/2013 (GMT+7)

    1.Phân loại đô thị khác với phân cấp quản lý đô thị, vì thế đô thị loại 1 không đồng nhất với thành phố trực thuộc Trung ương. Cũng là thành phố trực thuộc Trung ương nhưng hiện nay Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh được công nhận đô thị loại đặc biệt, còn Đà Nẵng cùng với Hải Phòng và Cần Thơ chỉ được công nhận đô thị loại 1; trong lúc đó, cùng là đô thị loại 1 nhưng hiện nay Huế, Vinh, Đà Lạt, Nha Trang, Quy Nhơn, Buôn Mê Thuột, Thái Nguyên, Nam Định và Việt Trì chỉ là tỉnh lỵ - thành phố thuộc tỉnh, không như Đà Nẵng, Hải Phòng và Cần Thơ đang là thành phố trực thuộc Trung ương. Và cũng vì thế mà mãi đến năm 2003 Đà Nẵng mới được công nhận đô thị loại 1, sau 6 năm trở thành thành phố trực thuộc Trung ương - từ năm 1997.

    [
    Nhà ga Sân bay quốc tế Đà Nẵng. Ảnh: Minh Trí

    Như vậy sự kiện Đà Nẵng phấn đấu để được công nhận đô thị loại 1 chủ yếu nhằm xứng tầm với tư cách một thành phố trực thuộc Trung ương. Khi còn là tỉnh lỵ - thành phố thuộc tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng, Đà-Nẵng-ba-quận chỉ là đô thị loại 2. Một đô thị loại 2 cùng với một huyện đảo đang bị quân đội nước ngoài chiếm đóng trái phép và một huyện nông thôn đa phần là rừng núi muốn vươn lên trở thành một đô thị loại 1 không hề dễ dàng và chắc sẽ càng khó nhọc hơn nhiều nếu Đà Nẵng không/chưa trở lại trực thuộc Trung ương. Nói trở lại trực thuộc Trung ương là bởi trên đường phát triển đô thị hóa, chí ít Đà Nẵng cũng từng trực thuộc Trung Kỳ/Trung Bộ theo Sắc lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh ngay sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945; hoặc trong giai đoạn miền Nam còntạm bị chiếm 1954 - 1975, Đà-Nẵng-ba-quận từng là một thị xã tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương ở Sài Gòn...

    2. Nhìn lại Đà Nẵng sau 10 năm được công nhận đô thị loại 1, có thể thấy diện mạo đô thị ở Đà Nẵng thay đổi nhanh chóng và rõ rệt - đến mức có thể xem là kỳ tích. Có người nói để vươn lên xốc tới một cách vượt bậc như thế, thì ngoài tư cách là thành phố trực thuộc Trung ương - được hiểu là động lực quan trọng nhất, Đà Nẵng còn hội đủ ba yếu tố cơ bản trong phát triển: thiên thời - địa lợi - nhân hòa. Đúng là Đà Nẵng đã huy động tổng lực cả ba yếu tố thiên thời - địa lợi - nhân hòa để làm động lực cho phát triển. Tuy nhiên vấn đề đặt ra là Đà Nẵng thực sự có thiên thời không? Câu trả lời là có lẽ có nhưng không được như mong đợi. Năm 1997 là thời điểm Đà Nẵng được trực thuộc Trung ương, cũng là thời điểm bắt đầu cuộc khủng hoảng tài chính châu Á khởi nguồn tại Thái Lan; và từ thời điểm năm 2008 tức sau 5 năm trở thành đô thị loại 1, Đà Nẵng bị ảnh hưởng lớn của cuộc khủng hoảng tài chính bùng phát tại Mỹ và lan rộng toàn cầu;
    đặc biệt mấy năm trở lại đây là thời điểm Đà Nẵng luôn phải căng gân để đối phó với những mưu toan của Trung Quốc muốn độc chiếm biển Đông, muốn biến biển Đông thành ao nhà của họ, ngang nhiên và hung hãn xâm phạm chủ quyền biển đảo thiêng liêng của đất nước ta, trong đó có huyện đảo Hoàng Sa của thành phố mình.

    Vấn đề đặt ra nữa là Đà Nẵng thực sự có địa lợi không?

    Cũng khó nói không khi Đà Nẵng hữu tình như thế, biển một bên và… sông một bên. Nhưng dường như Đà Nẵng chỉ mới địa lợi một… nửa. Những ai đã tận mục sở thị cái mắt bão Xangsane năm 2006 nằm im như một con voi lớn - tiếng Lào Xangsane nghĩa là con voi lớn - trên bầu trời Đà Nẵng chắc sẽ dễ cảm nhận được tình trạng địa lợi một… nửa này. Trên con đường di sản miền Trung, Đà Nẵng nằm giữa các di sản văn hóa thế giới như đô thị cổ Hội An, thánh địa Mỹ Sơn, cố đô Huế hay di sản thiên nhiên thế giới như rừng quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng… Đây cũng là địa lợi một… nửa đối với phát triển công nghiệp không khói của Đà Nẵng, vì nếu không tạo ra được những sản phẩm du lịch độc đáo và hấp dẫn của riêng mình thì Đà Nẵng chỉ là địa điểm trung chuyển để du khách đến với Hội An, Mỹ Sơn, Huế và Phong Nha-Kẻ Bàng, rất khó lòng cầm chân du khách.

    Thiên thời một phần, địa lợi một nửa, vậy Đà Nẵng dựa lưng vào đâu để mà phát triển? Có thể nói Đà Nẵng dựa chủ yếu vào yếu tố nhân hòa. Đà Nẵng đã xây dựng được một đội ngũ cán bộ lãnh đạo và công chức thừa hành đồng tâm nhất trí vì đại cuộc, trên dưới một lòng nhất hô bá ứng; và từ nhân hòa trong đảng bộ và chính quyền thành phố mà gầy dựng được nhân hòa trong đông đảo người dân Đà Nẵng. Có thể nói ở Đà Nẵng, Đảng nói Dân tin - Mặt trận và Đoàn thể vận động Dân theo - Chính quyền làm Dân ủng hộ không chỉ là một khẩu hiệu thể hiện quyết tâm chính trị mà đã trở thành một nguồn lực thực tế, và đấy là điều cốt lõi nhất để tạo nên sức mạnh đồng thuận của người Đà Nẵng. Sức mạnh đồng thuận này không phải là đặc sản của mười năm đô thị loại 1, nhưng tầm vóc một đô thị loại 1 đã làm cho sức mạnh đồng thuận ấy phải bộc lộ hết khả năng, phải vận hành hết công suất để làm nên cái Được lớn nhất của Đà Nẵng ngày nay.

    3. Trong phát triển đô thị hiện nay, Đà Nẵng ít chịu sức ép hơn Hội An. Đà Nẵng hoàn toàn có thể vươn lên trở thành một thành phố hiện đại với đủ loại mạng lưới giao thông ngầm có, mặt đất có, trên cao có và đương nhiên với những tòa nhà cao vài chục tầng… mà không chịu nhiều áp lực của di sản kiến trúc quá khứ như là Hội An. Tuy nhiên để có thể trở thành một đô thị phát triển bền vững, trong quá trình quy hoạch đô thị ở Đà Nẵng, các chuyên gia quy hoạch và các nhà quản lý đô thị cần nỗ lực nhằm giữ lại đến mức cao nhất có thể đối với hồn đô thị thể hiện trên từng con đường, từng khúc sông hay từng công trình kiến trúc... nếu không thì các di sản văn hóa hoặc vĩnh viễn mất đi cả hồn lẫn xác hoặc vẫn còn xác nhưng sẽ vô hồn. Cái giỏi của các chuyên gia quy hoạch và các nhà quản lý đô thị là làm sao bảo tồn thật tốt các di sản văn hóa để chính các di sản văn hóa ấy đủ tư cách tham gia vào quá trình phát triển, chẳng hạn trở thành điểm đến du lịch hấp dẫn hoặc chí ít cũng là nơi chốn lưu giữ hồn đô thị trong mắt những cư dân luôn nhạy cảm với thời quá khứ.(*)

    D
    Diện mạo đô thị mới. Ảnh: Thành Lân
    Đà Nẵng rất cần kêu gọi đầu tư từ bên ngoài thành phố để phát triển kinh tế, nhưng một khi đã hướng đến phát triển bền vững thì không thể tự biến mình thành bãi rác thải công nghiệp lạc hậu lỗi thời của thế giới; hay một khi đã xác định công nghiệp không khói là thế mạnh của thành phố thì phải biết nói không và thực tế đã mấy lần nói không với những dự án đầu tư sản xuất giấy hoặc đóng tàu… nói chung là những dự án sản xuất có nguy cơ cao về ô nhiễm môi trường sống. Mặt khác, để có thể trở thành một đô thị phát triển bền vững, Đà Nẵng không những phải hết sức coi trọng yếu tố môi trường tự nhiên, môi trường sinh thái hay sự đa dạng sinh học - điều đó đã đành - mà còn phải rất mực đề cao môi trường nhân văn, ứng xử văn hóa thấm đẫm chất người trong bản thân con người và cả đạo đức công vụ nhằm tạo thêm chỉ số cạnh tranh và đảm bảo môi trường đầu tư lành mạnh.

    4. Mười năm là khoảng thời gian dài đối với một thành phố đương từng ngày đổi mới như Đà Nẵng, nhưng so với cả tiến trình bất tận của lịch sử thì mười năm cơ hồ chỉ ngắn tựa một cái chớp mi. Đà Nẵng sau 10 năm được công nhận đô thị loại 1 đã có nhiều thành tựu đáng ngưỡng mộ. Tuy nhiên nhận thức tất cả chỉ mới là bước khởi đầu - dẫu là bước khởi đầu ngoạn mục - không chỉ là đòi hỏi khắt khe của sự phát triển mà còn là cách nhìn, cách nghĩ thực sự nghiêm túc, cầu thị của bản thân người Đà Nẵng. Bằng cách nhìn, cách nghĩ nghiêm túc, cầu thị và không tự mãn, người Đà Nẵng ý thức rất rõ rằng không nên nhầm lẫn ngộ nhận giữa
    đề bài và đáp số. Thành phố đáng sống, thành phố sinh thái, thành phố môi trường, tăng trưởng xanh, phát triển bền vững… tất, tất cả mới chỉ là những đề bài, thậm chí là những đề bài khó còn đang loay hoay tìm cách giải hoặc tìm cách giải tối ưu, chứ chưa phải là những đáp số có sẵn. Có lẽ bên cạnh bài học về sức mạnh đồng thuận thì biết phân biệt thật tường minh giữa đề bài và đáp số cũng là một bài học khác. Để cho người Đà Nẵng có đủ nghị lực và sức lực tiếp tục xốc tới vươn lên xây dựng thành phố bên bờ sông Hàn trở thành một chấm son trên bản đồ Tổ quốc - đúng như mong muốn của Bác Hồ khi nghĩ về mảnh đất này.

    BÙI VĂN TIẾNG

    Nguồn: Báo Đà Nẵng điện tử

    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  3. #133
    Commander-in-Chief Ruyubang_do's Avatar
    Join Date
    11/07/07
    Location
    Ibachnania, S.KR
    Posts
    3,907

    Default Lời “tự phê độc quyền” của bác Dương Trung Quốc

    Lời “tự phê độc quyền” của bác Dương Trung Quốc


    “Lâu nay, mọi thất thoát lãng phí hay tham ô ngân sách của nhà nước chỉ dồn hết trách nhiệm vào Chính phủ, Quốc hội và đại biểu Quốc hội luôn tự cho mình vô can trong những sai phạm của bộ máy hành pháp”.

    Đó là lời “nhận lỗi” của bác Dương Trung Quốc, một Đại biểu kỳ cựu và cũng là người phát biểu cuối cùng trong phiên thảo luận về kinh tế - xã hội của Quốc hội những ngày vừa qua.

    Toàn văn: Theo báo Dân Trí

    [NOTE]- Nguyễn Văn Phước - 07:49 04-11-2013
    Tìm lỗi và đổ trách nhiệm cho người khác là một cách né tránh trách nhiệm.[/NOTE]

  4. #134
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default

    Cái thể chế này nó thế!

    Chúng ta bị thu hút bởi những người xuất chúng và nổi tiếng, chúng ta dễ rơi vào tâm lý chờ đợi, phó thác. "Cái thể chế này nó thế!" Chúng ta nói, và khoanh tay chờ đợi.

    Những người cuối đường đua

    Mỗi khi có dịp tới xem một cuộc chạy marathon, tôi thường không quan tâm lắm tới người vô địch và liệu anh ta có phá được kỷ lục này nọ hay không. Tôi thấy những người về chót thú vị hơn nhiều. Lần nào cũng vậy, khi những người thắng cuộc đã lên bục nhận giải, chụp ảnh, trả lời TV, rồi đã về nhà tắm rửa xong, thì nhóm người này vẫn hì hục, nhẫn nại ở những cây số cuối cùng. Tôi đứng ở ven đường để ngắm lòng quyết tâm đầy đau đớn của họ.
    Thường khi họ rẽ vào khúc ngoặt cuối cùng dẫn tới đích thì các băng rôn đã được tháo xuống từ lâu, cũng không còn ai đứng ở vạch đích để bấm thời gian cho họ, và người xem cũng đã ra về gần hết rồi. Bám sát gót những người đang lê lết này là các nhân viên vệ sinh khua chổi quét đường.
    Tôi không để ý tới những người về đầu vì họ là dân chuyên nghiệp, họ sinh ra để dẫn đầu, họ có tố chất để làm điều siêu phàm.
    Những người về cuối thì hiểu rằng họ không có vai trò gì trong cái cuộc thi thố này. Họ chẳng đem lại vinh quanh cho ai, mà thất bại của họ cũng không làm ai mảy may quan tâm. Động cơ để họ cắn răng lê bước tiếp không phải là những gửi gắm của một tập thể, chẳng phải là danh dự của một quốc gia, hay danh tiếng của bản thân mà họ cần phải bảo vệ. Họ đơn thuần bướng bỉnh và có thể là hơi điên rồ. Họ tiếp tục chỉ vì bỏ cuộc không phải là lựa chọn của họ.
    Cái bướng bỉnh và điên rồ của những con người bình thường này có cái gì đó thật lôi cuốn tôi. Nó làm tôi liên tưởng tới câu chuyện mà tôi mới được biết về em bé 6 tuổi da đen Ruby Bridges - cũng là một cuộc chạy marathon, nhưng ở dạng khác.

    Kẻ bướng bỉnh cô đơn


    Vào cuối những năm 1950, bang New Orleans ở Mỹ đã xoá bỏ sự phân biệt mầu da ở các thư viện, trên xe buýt và ở các công viên công cộng, duy ở các trường học thì vẫn không.
    Năm 1960, một toà án liên bang ra quyết định bắt chính quyền bang này phải cho phép học sinh da đen tới các trường vốn dành cho da trắng. Ruby đăng ký học lớp Một ở một trường gần nhà. Em sẽ là học sinh da đen đầu tiên và duy nhất của trường vào năm đó.
    Ngày nhập trường, bốn cảnh sát toà án liên bang hộ tống Ruby và mẹ em tới trường trong một chiếc xe limousine lớn. Đợi họ ở cổng trường là một đám đông da trắng giận dữ, gào thét, chửi rủa.
    Xuống xe, hai cảnh sát đi trước, hai đi sau để bảo vệ, họ đi dọc những bức tường đầy vết cà chua và những dòng chữ thoá mạ. Một người đàn bà da trắng gào lên "Tao sẽ đầu độc mày, tao sẽ tìm được cách." Nhớ lại hành trình đi qua đám đông hung dữ đó, một cảnh sát liên bang nói về Ruby: "Em không khóc. Em không thút thít. Em chỉ xốc bước đi cùng, như một người lính bé nhỏ. Tất cả chúng tôi đều rất tự hào về em."
    Cả ngày hôm đó, hai mẹ con không dám bước chân ra khỏi phòng hiệu trưởng. Qua vách kính, họ chứng kiến cảnh các phụ huynh da trắng xông vào trường và giận dữ kéo con mình ra ngoài.
    Ngày hôm sau, cảnh sát lại hộ tống Ruby, đám đông da trắng lại gào thét ở cổng trường. Ám ảnh nhất với Ruby là hình ảnh một chiếc quan tài với một búp bê da đen nằm bên trong. Bên trong trường vắng tanh, không có một học sinh nào khác ngoài em. Toàn bộ các giáo viên cũng từ chối đứng lớp. Toàn bộ, trừ một cô giáo trẻ tên là Barbara Henry. Hôm đó, cô bắt đầu dạy bảng chữ cái, như trước một lớp học bình thường. Và trong một năm học đó, ngày này qua ngày khác, lớp chỉ có một thầy một trò.


    Em Ruby Bridges, 6 tuổi, vào học lớp một năm 1960 dưới sự bảo vệ của cảnh sát liên bang Mỹ (Ảnh: Internet)

    Đọc những dòng trên thật là dễ dàng, chỉ vài giây là xong. Nhưng chúng ta hãy dừng lại một chút để hình dung ra những gì mà Ruby và gia đình em đã trải qua. Một năm trời lủi thủi một mình, không có bạn chơi, một năm trời một đứa bé lớp một hứng chịu sự căm thù của người lớn.
    Cái giá phải trả không phải chỉ là sự cô đơn và khủng bố tinh thần mà Ruby 6 tuổi phải trải qua hàng ngày. Bố Ruby bị đuổi việc vì sự cả gan của mình. Cửa hàng thực phẩm quen từ chối bán hàng cho mẹ em. Ngay cả ông bà của Ruby ở Mississipi cũng bị đuổi khỏi mảnh đất mà họ đã thuê để trồng trọt trong 25 năm qua, khi câu chuyện lan tới bang này.
    Trong năm đó, mỗi ngày là một cơ hội để Ruby chuyển sang trường tiểu học khác, nơi các bạn da đen của em đang học với nhau, và cuộc sống sẽ trở lại bình thường, sẽ như cũ. Bố mẹ của Ruby không phải những người hoạt động xã hội hay tham gia chính trị gì. Với một đứa bé 6 tuổi, với một gia đình lao động nghèo và ít học, sự cám dỗ để bỏ cuộc lớn tới mức nào. Thật khó mà lý giải được sự bướng bỉnh và điên rồ của họ. Họ vẫn tiếp tục vì bỏ cuộc không phải là lựa chọn của họ. Vì "như cũ" không phải là điều họ muốn.
    Chúng ta hay có xu hướng bám lấy những người siêu phàm, những người được cho rằng một tay thay đổi thế giới, mà bỏ qua câu chuyện của những kẻ người trần mắt thịt như chính bản thân chúng ta, những người lê lết đau đớn ở cuối đoàn marathon, những người như em Ruby.
    Chúng ta bị thu hút bởi những người xuất chúng và nổi tiếng, chúng ta dễ rơi vào tâm lý chờ đợi, phó thác. "Cái thể chế này nó thế!," Chúng ta nói, và khoanh tay chờ đợi. Chúng ta đợi một Lý Quang Diệu mới xuất hiện để bộ máy công quyền trơn tru hơn, đợi một Mẹ Theresia mới để lòng tử tế nảy nở trong cộng đồng, đợi một Martin Luther King mới để sự bình đẳng được lan truyền trong xã hội.

    Dạng tâm lý này không chỉ đặc trưng cho những việc ngoài xã hội. Với cuộc sống riêng của chúng ta, ta cũng xử sự như vậy.
    Khi Ruby lên lớp hai, em không cần cảnh sát liên bang hộ tống nữa. Không còn đám đông la ó trước cổng trường nữa. Trẻ em da trắng lại tới trường, cùng với Ruby và thậm chí cả vài học sinh da đen khác nữa.
    Điểm chung của cuộc vật lộn của những con người vô danh này là họ hành động vì họ cho rằng họ cần làm như vậy, không phải vì có người khác nhìn vào họ, trông chờ vào họ, hay trao nhiệm vụ cho họ. Họ không đại diện cho ai cả, và có lẽ sự kiên cường của họ đến từ điểm này. Những cuộc marathon bướng bỉnh và điên rồ của những con người bé nhỏ, nếu may mắn như trong trường hợp của Ruby thì được nhắc tới trong một chú thích bé tí của lịch sử, nhưng phần lớn xảy ra âm thầm, không ai biết tới.
    Nhưng tôi tin rằng không có họ thì cũng không có thay đổi trong xã hội.

    Đặng Hoàng Giang


    Nguồn: VietnamNET
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  5. #135
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default

    Obama viết thư tay xin lỗi một giáo viên

    Tổng thống Mỹ Barack Obama vừa đích thân viết thư xin lỗi một giáo sư mỹ thuật, sau khi bà này phàn nàn về một phát ngôn của ông hồi tháng trước.


    Một phần lá thư xin lỗi mà Tổng thống Obama viết cho giáo sư Ann Collins. Ảnh: hyperallergic

    Theo Telegraph, phát biểu trong chuyến công tác nhằm thúc đẩy sản xuất tại bang Winsconsin, ông Obama đã nói rằng người lao động có thể làm ra nhiều tiền nhờ vào việc sản xuất và buôn bán lành nghề, hơn là dựa trên một tấm bằng lịch sử mỹ thuật.

    Cảm thấy phát ngôn của mình có phần động chạm đến những người làm về mỹ thuật, ông Obama nhanh chóng nói thêm: "Trong thời đại hiện nay, việc có một tấm bằng về lịch sử mỹ thuật chẳng có gì là sai cả. Tôi yêu lịch sử mỹ thuật".

    Tuy nhiên, sự "chữa cháy" này của tổng thống Mỹ không làm vừa lòng Ann Collins Johns, một giáo sư môn lịch sử mỹ thuật ở đại học Texas. Bà đã gửi thư điện tử đến trang web của Nhà Trắng hôm 31/1 để bày tỏ sự bức xúc về phát ngôn của ông Obama.

    12 ngày sau, bà Ann nhận được lá thư phản hồi do đích thân vị tổng thống thuận tay trái viết cho bà.

    "Ann, cho tôi được xin lỗi về những phát ngôn không chuẩn bị trước. Tôi đang nêu ra quan điểm về thị trường việc làm, chứ không phải về giá trị của lịch sử mỹ thuật. Lịch sử mỹ thuật là một trong những môn học yêu thích của tôi ở trường trung học, và nó đã giúp tôi có nhiều niềm vui trong cuộc sống mà tôi có thể đã bỏ lỡ", ông Obama viết. "Vì thế cho tôi gửi lời xin lỗi đến toàn khoa và xin hãy hiểu rằng tôi đang cố gắng khuyến khích các bạn trẻ tích cực rèn luyện kỹ năng để sau này có một công việc thành công".

    Lá thư của tổng thống sau đó được đăng tải trên một blog mỹ thuật và giáo sư Ann Collins cho hay bà vẫn rất ngưỡng mộ ông Obama.

    "Tôi không ngờ được là đích thân ông ấy viết thư xin lỗi tôi. Vì thế bây giờ tôi cảm thấy thật có lỗi khi làm lãng phí thời gian của ông ấy", bà nói.

    Tổng thống Obama tốt nghiệp đại học Columbia năm 1983 chuyên ngành khoa học chính trị.
    Anh Ngọc

    Nguồn: VNExpress

    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  6. #136
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default

    Khi thầy cô quỳ trước học trò...


    Đón con đi học về, tôi bắt gặp hình ảnh cô giáo đang quỳ xuống để trò chuyện với một học sinh lớp 1.



    Cô Sara Roberts quỳ trò chuyện với học sinh - Ảnh: V.H.Q.


    Không ai nghe rõ câu chuyện giữa hai cô trò nhưng nhiều ánh mắt của các phụ huynh cũng như tôi vừa ngạc nhiên vừa xúc động.

    Cô là Sara Roberts, tư vấn học đường khối tiểu học Trường quốc tế Mỹ. Cô bảo: “Tôi luôn cố gắng hết sức để đối xử công bằng và có những tiếp xúc bằng ánh mắt với học sinh mỗi khi có thể”.

    Cô lý giải thêm, thông thường có một sự phân chia về quyền hành giữa người lớn và trẻ nhỏ. Người lớn thường là người nắm quyền và có nhiều kiểm soát hơn trẻ, đặc biệt khi đứa trẻ rất nhỏ. Khi đối xử bình đẳng với trẻ, bạn đã đánh mất sự phân chia quyền lực và tăng cường mối liên kết của bạn với trẻ.

    Về bản chất, bạn đang nói với đứa trẻ rằng: “Lời nói của bạn có giá trị với tôi và tôi muốn nghe bạn nói”. Điều này rất có giá trị với đứa trẻ và có thể xây dựng nên sự tự tin, lòng tự trọng và lòng tin. Tất cả những yếu tố này tạo nên sự thành công chung cho đứa trẻ. Mục tiêu là cho mọi người, lớn hay nhỏ, nhận ra được rằng họ có giá trị.

    Tôi nhớ lại chuyện của con trai mình dịp Ngày nhà giáo Việt Nam 20-11 năm ngoái. Mẹ mua hoa đưa cho bé mang vào tặng cô giáo chủ nhiệm - một cô giáo khác đến từ nước Mỹ.
    Ở giữa sân trường đông đúc, khi cậu trao hoa cho cô, cô đã quỳ xuống nhận hoa và ôm cậu bé vào lòng.
    Thấy tôi cứ hỏi han và bâng khuâng về hình ảnh ấy, cậu bé 5 tuổi bảo: “Cô vẫn thường quỳ xuống nói chuyện với con vậy mà ba”.


    Thầy hiệu trưởng quỳ trao bằng cho học sinh - Ảnh: P.Linh

    2 Chị Phương Linh, một phụ huynh có con từng học ở Trường quốc tế Canada, kể:

    “Lần đầu tiên được mời đi dự lễ bế giảng chỉ dành riêng cho học sinh khối mẫu giáo tôi đã rất ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên hơn là khi thầy hiệu trưởng trao bằng “tốt nghiệp lớp mẫu giáo bé” cho các em.

    Thầy chậm rãi đi lên sân khấu, rồi thầy từ tốn quỳ một chân xuống, chờ các em lên nhận bằng... Thầy đã quỳ như thế suốt thời gian trao bằng cho các em, bắt tay và nói với các em một điều gì đó.

    Rồi con tôi lên lớp mẫu giáo lớn, lớp 1, tổng kết cuối năm thầy vẫn quỳ như thế...

    Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh lần đầu tiên con tôi tự hào, dõng dạc lên nhận bằng như một người lớn đích thực và cảm giác khi thấy thầy hiệu trưởng quỳ trên sân khấu trao bằng cho con tôi. Đây là cảm giác đi từ ngạc nhiên rồi vỡ òa sự thán phục và nể trọng”.
    Trẻ nhỏ như những trang giấy trắng, hình ảnh đẹp của thầy cô như thế chắc hẳn sẽ còn lưu mãi trong tâm hồn các em...

    Nguồn: Tuổi Trẻ Online

    Lời bàn: mình cũng được một số người gọi là thầy, đọc cũng thấy bâng khuâng... Hình như thầy cô chúng ta nay thường muốn tỏ vẻ quyền uy với người học.
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  7. #137
    Sinh viên năm nhất nhamnt89's Avatar
    Join Date
    26/12/12
    Tuổi
    30
    Posts
    2

    Default

    Bệnh thành tích luôn tồn tại cả trước và sau...Ngày xưa cũng có nhưng it hơn...Bây giờ thì nhan nhản ra ý chứ....Nản toàn tập....Bao giờ mới hết

  8. #138
    Sinh viên năm nhất
    Join Date
    20/02/14
    Tuổi
    29
    Posts
    27

    Default

    Oài cái này không chỉ ở nước ngoài mới có mà cũng là hiện tượng của việt nam mình, biết bao giờ những thạc sỹ tiến sỹ mới có thể mang lại những nghiên cứu để đời cho đất nước đây

  9. #139
    Sinh viên năm nhất
    Join Date
    29/11/12
    Tuổi
    33
    Posts
    8

    Default

    BỆNH THÀNH TÍCH
    Cách đây ít ngày, trong cuộc họp bàn về Đại hội TDTT toàn quốc 2014, lãnh đạo Tổng cục TDTT đã nêu rõ chủ trương “nghiêm cấm” việc san sẻ huy chương của các đoàn tham dự. Ý muốn chủ quan và mệnh lệnh hành chính thì là thế, nhưng căn bệnh thành tích của thể thao VN vẫn còn khá trầm kha.


    Tại giải nhảy cầu thuộc khuôn khổ Đại hội TDTT vừa tổ chức tại Cung thể thao dưới nước Khu liên hợp thể thao Mỹ Đình vào giữa tháng trước, đã xảy ra một chuyện lạ có thật: Một nam VĐV của Quảng Ninh (QN) đã thi đấu rất xuất sắc và đoạt HCV, nhưng khi phóng viên phỏng vấn HLV đoàn QN thì bà không hay biết VĐV đó là ai, bao nhiêu tuổi và tập luyện cho QN từ bao giờ (!?). Sở dĩ có điều quá đỗi ngạc nhiên này vì VĐV vừa đoạt HCV nói trên thực chất là quân của đoàn Hà Nội và được ngành thể thao QN “mượn tạm” với mục đích giúp đơn vị mình không bị “thua chị kém em”. Một cán bộ lâu năm của Tổng cục TDTT chua chát cho biết, ngành rất khó thẩm định được tiềm năng cũng như sự phát triển thực sự của thể thao các địa phương nếu “bộ mặt” thật bị che đậy bởi thành tích ảo. Vị cán bộ này e ngại, tình trạng mượn tạm VĐV để tính thành tích không xảy ra đơn lẻ như ở môn nhảy cầu mà còn có thể diễn ra ở môn wushu, cử tạ… (những môn sắp được tổ chức). Có thông tin xác thực giá chung mà một số đơn vị đưa ra để mượn quân là 50 triệu đồng/người.
    Cũng vì bệnh thành tích mà nhiều đơn vị đã “cắt bỏ” cả trách nhiệm, quyền lợi đối với tuyển quốc gia của chính VĐV mình đang quản lý. Giải vô địch bóng bàn Đông Nam Á vừa kết thúc tại Campuchia vào ngày 6.11 và VN không đạt thành tích cao. Đơn giản vì đội tuyển bóng bàn VN thiếu vắng một số trụ cột như Đinh Quang Linh, Lê Tiến Đạt, Dương Văn Nam (Quân đội), Nguyễn Văn Ngọc, Đoàn Bá Tuấn Anh (Hải Dương) do họ đang được các các cơ quan chủ quản cử đi tập huấn tại Trung Quốc chuẩn bị cho Đại hội TDTT toàn quốc lần 7. Nhìn sang môn bóng chuyền, phụ công hàng đầu châu Á Nguyễn Thị Ngọc Hoa dù đang bận rộn với giải vô địch bóng chuyền Thái Lan nhưng ngôi sao đang khoác áo CLB Bangkok Gross (Thái Lan) này sẽ phải về nước vào mấy ngày tới để thi đấu trong màu áo Bình Điền Long An. Bất đắc dĩ hợp đồng của chị với CLB nước ngoài này phải tạm ngưng trong tháng 12. Giải bóng chuyền năm nay không có đối thủ cực mạnh là Ngân hàng Công thương nên Long An bằng mọi cách phải “kéo” quân về, hòng cạnh tranh ngôi vô địch với các CLB khác.
    Dù Đại hội TDTT 4 hoặc 5 năm tổ chức một lần, nhưng nhiều địa phương vì bệnh thành tích không thiết tha đào tạo mà chỉ chuyên “ăn đong”. Nhiều địa phương thuộc diện “hộ nghèo” như Phú Thọ, Lào Cai cũng cử quân tập huấn nước ngoài ngắn hạn. Được biết, năm nay khoản tiền mà Thanh Hóa dồn để các đội ra nước ngoài tập huấn đã tăng đột biến lên mức 15 tỉ đồng. Tuy nhiên, để phục vụ cho tranh chấp thành tích trước mắt nên những chuyến tập huấn này thường không mang lại hiệu quả chuyên môn thực sự cao.
    Lan Phương

Page 14 of 14 FirstFirst ... 4121314

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •