Page 2 of 6 FirstFirst 1234 ... LastLast
Results 11 to 20 of 58

Thread: Gương người tốt, việc tốt!

  1. #11
    Sinh viên năm nhất
    Join Date
    22/08/07
    Posts
    32

    Default

    Thời đại nào cũng có những người thật nghị lực, đọc về gương của Nguyễn Thanh Tùng thấy phải cám ơn bạn ấy nhiều. Bạn đã cho chúng tôi thấy thế nào là nghị lực sống, nghị lực vượt khó khăn và niềm đam mê. Chúc Tùng đạt được ước nguyện.

  2. #12
    Sinh viên năm tư namqng's Avatar
    Join Date
    19/05/07
    Tuổi
    37
    Posts
    223

    Default

    Quote Originally Posted by nbc View Post
    Đó là Nguyễn Thanh Tùng, cậu bé không có đôi tay nhưng giàu nghị lực, người thường được thầy cô và bạn bè ở Trung tâm Đào tạo Lập trình viên Quốc tế Aptech gọi bằng cái tên thân mật- "chàng trai lập trình bằng chân".
    ....................
    Quá tuyệt vời phải không các bạn! Nguyễn Thanh Tùng đã có một niềm say mê tin học quả là khó ai có thể so sánh được!:smi3:
    Với những người "đầy đủ" cả tứ chi như chúng ta đây, rất nhiều người còn gặp khó khăn khi "giao tiếp" với tin học chứ đừng nói chi đến niềm đam mê và khả năng sáng tạo như Thanh Tùng!
    Xin cảm phục Nguyễn Thanh Tùng!
    Chúc Nguyễn Thanh Tùng vượt qua mọi thử thách!
    Đừng để lại ngày mai những gì làm được hôm nay!

  3. #13
    Sinh viên năm tư namqng's Avatar
    Join Date
    19/05/07
    Tuổi
    37
    Posts
    223

    Default

    Quên mình cứu bạn


    Hai em Đê và Thoại thắp nén hương cho anh Bùi Vương, người cứu sống mình

    TT - 11 tuổi, Bùi Vương dũng cảm lao ra giữa dòng nước xiết để cứu hai em nhỏ. Hai em được cứu sống nhưng Vương vĩnh viễn ra đi.

    Ba ngày nay, nhiều đoàn người đã đến ngôi làng nhỏ ở vùng biển nghèo Phú Dương, xã An Ninh Đông, huyện Tuy An (Phú Yên) để viếng em trong niềm thương tiếc và cảm phục.

    Như thường lệ, chiều 26-8, một nhóm gồm chín trẻ em của làng kéo nhau ra cánh đồng tôm trên sông Bến Cát nằm ven làng Phú Dương nhặt mót tôm sú ở các hồ tôm vừa thu hoạch. Một chủ hồ vừa vớt tôm xong đã bơm nước ra sông. Tôm theo ống nước chảy ra sông nên đám trẻ lội ra để vớt. Trong lúc vớt tôm, em Nguyễn Văn Thoại (5 tuổi) bị sụp xuống một hố sâu, nước chảy xiết cuốn trôi ra giữa dòng và nhấn chìm...

    Hành động dũng cảm!

    Gương mặt vẫn chưa hết sợ hãi, em Nguyễn Văn Đê (7 tuổi, anh ruột của Thoại) kể lại: "Trong nhóm có anh Vương lớn tuổi nhất nên thấy vậy anh liền lao ra cứu em cháu. Khi anh Vương vừa đưa được em Thoại vào bờ thì cháu lại bị nước cuốn ra xa, chìm xuống một hố sâu khác. Cháu quá hoảng sợ nhưng anh Vương đã kịp lao ra cứu cháu. Khi cháu lên bờ thì nhìn thấy anh Vương bị nước chảy xiết cuốn ra xa, rồi từ từ chìm dần". Cả đám trẻ còn quá nhỏ nên đành bất lực và thất thần nhìn Vương chìm sâu vào dòng nước xiết.

    Anh Nguyễn Lần - 36 tuổi, một người nuôi tôm ở Phú Lương - kể lại trong nỗi nuối tiếc: "Tôi vô tình bơi xuồng đến. Nghe các cháu nói, tôi lao ngay xuống sông. Tuy nhiên do nước chảy quá xiết, cháu Vương còn nhỏ, lại yếu sức nên đã bị chìm sâu. Khi tôi vớt được cháu Vương lên bờ, chuyển đến trạm xá thì mọi chuyện đã quá muộn, không còn cứu được cháu".


    Em Bùi Vương trong chuyến đi chơi cuối cùng do lớp tổ chức - Ảnh gia đình cung cấp
    Suốt ba ngày nay, cùng với gia đình em Bùi Vương, anh Nguyễn Bảy và chị Huỳnh Thị Chỉnh - ba mẹ hai em bé được cứu sống Đê và Thoại - cứ ngồi lặng nhìn di ảnh của Vương trên bàn thờ nghi ngút khói. Chị Chỉnh nói trong tiếng khóc nghẹn ngào: "Cháu Vương đã lấy mạng sống của mình để tái sinh cho hai đứa con tôi. Gia đình tôi hết sức đau buồn vì cháu đã vĩnh viễn ra đi, không biết đến bao giờ chúng tôi mới có thể đền đáp hết ơn cứu mạng này. Dù cháu Vương không còn nhưng vợ chồng tôi luôn coi cháu là con của mình".

    "Nó chưa kịp đến lớp"

    Vương là con thứ sáu trong gia đình nghèo có đến tám anh chị em. Hằng ngày, cả gia đình Vương cùng vật lộn mưu sinh bằng những tấm lưới nhỏ, tìm tôm cá trên sông, trên đầm để bán mua gạo, buổi sáng lo cho buổi chiều. Ngoài giờ học, Vương ra sông Bến Cát nhặt mót tôm, vào đầm Ô Loan bắt sò, xúc hến bán kiếm tiền phụ giúp gia đình. Nhiều hôm Vương cùng cha đánh cá trên đầm Ô Loan suốt đêm, sáng về chạy thẳng đến lớp.

    Bà Phạm Thị Điểu - mẹ của Vương - kể rằng bán tôm cá dành dụm được mấy đồng, Vương đều đưa hết cho mẹ. Em ham đọc truyện nhưng không bao giờ dám mua. Do quá khó khăn nên hầu hết anh chị của Vương đều phải nghỉ học sớm để cùng gia đình đi bắt cá đổi gạo. Ông Bùi Văn Xin - cha Vương - nói trong tiếng nấc: "Mấy tháng hè vừa qua, gia đình dành dụm tiền để mua sách vở cho Vương chuẩn bị vào lớp 6. Chị gái của Vương là Bùi Thị Lương năm nay vào lớp 10 cũng chấp nhận nghỉ học để dành tiền cho em đi học. Vậy mà nó chưa kịp đến lớp!...".

    Thầy giáo Nguyễn Văn Nơi - hiệu trưởng Trường tiểu học An Ninh Đông số 2 - nói trong xúc động: "Dù gia đình hết sức khó khăn nhưng em Vương rất nỗ lực vượt khó, đạt học sinh tiên tiến suốt các năm tiểu học. Ở làng biển nghèo này, một học sinh biết vượt khó ngay từ nhỏ như em Vương là hết sức quí”. Ngay sau khi Vương mất, nhiều nhóm học sinh ở hai ngôi trường trên đã tự tổ chức quyên góp để giúp đỡ gia đình Vương. Em Lê Thị Hải Châu - một bạn học cùng lớp của Vương - xúc động nói: "Chúng em rất khâm phục trước hành động dũng cảm, quên mình của bạn Vương. Bạn ấy sẽ sống mãi trong lòng chúng em".

    Tại đám tang Vương, tất cả đều giàn giụa nước mắt...

    Theo vnexpress
    Đừng để lại ngày mai những gì làm được hôm nay!

  4. #14
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default

    Quote Originally Posted by namqng View Post
    Quên mình cứu bạn

    Quanh ta vẫn luôn có những con người như thế: quên mình vì mọi người!

    Hành động dũng cảm của bạn Bùi Vương thật đáng khâm phục. Mặc dù tuổi còn nhỏ, song hành động và sự hy sinh của bạn làm chúng ta phải nghiêng mình.
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  5. #15
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default

    Người bán vé số nhặt đinh trên quốc lộ 1A

    Đó là anh Đỗ Văn Ái, 40 tuổi, ngụ tại ấp Dinh, xã Khánh Hậu, thị xã Tân An, tỉnh Long An, người vừa được Bộ Công an khen thưởng vì đã có thành tích nhặt đinh trên quốc lộ 1A.





    Anh Ái kể, năm ngoái, trên đường đi bán vé số, tình cờ thấy một phụ nữ đi xe gắn máy bị bể vỏ xe phải dắt bộ, anh chạy theo phụ đẩy xe rồi mời mua vé số, sau đó biết được xe bể vỏ vì bị cán đinh do ai đó đã cố ý đem rải trên đường. Nhiều người "kêu trời" về việc làm "thất đức" trên, kể từ đó anh bắt đầu để ý và nhặt đinh rơi trên đường. Nhưng càng nhặt, anh thấy đinh càng nhiều hơn, có chỗ chừng 3-5 cây, nhưng có đoạn chỗ nào cũng có. Tối đó, anh về suy nghĩ rồi sang nhà đứa cháu làm nghề sửa chữa điện tử xin chiếc loa hư để lấy cục nam châm. Sau đó anh "chế" ra một cái cây bằng trúc chuyên dùng để lượm đinh. Vậy là hằng ngày đạp xe đi bán vé số anh mang theo cây trúc, hễ thấy đinh là dừng xe lại, đưa cây trúc ra "chích" đinh rồi cho vào túi áo. Những ngày nhặt đinh quá nhiều thì anh tìm chai nhựa để bỏ đinh vô rồi đem về cho hàng xóm dùng để đóng chuồng vịt, chuồng gà. Thường mỗi ngày anh nhặt được chừng nửa chai và có khi đầy cả chai đinh. Riêng từ đầu năm đến nay anh đã nhặt được hơn 4 kg đinh đủ loại, đủ cỡ trên quốc lộ 1.
    Lớn lên trong một gia đình nghèo, không ruộng vườn, học hết lớp 4 thì phải bỏ học đi làm mướn, năm 28 tuổi, anh lập gia đình rồi cả vợ chồng đi làm thuê kiếm sống, ai kêu gì làm nấy. Cách đây 3 năm, anh bỏ nghề làm mướn và chuyển sang bán vé số dạo. Nhưng chỉ chừng một tháng thì bị mấy người nhậu xỉn đi trên xe ba gác tông vào xe đạp làm anh gãy xương đùi và mất 5 cái răng. Phải nằm viện hơn 2 tuần rồi thêm 2 năm nằm nhà vợ nuôi nhưng xương đùi anh hiện còn cặp 4 thanh inox đã quá thời hạn 3 năm vẫn chưa có tiền đi bệnh viện lấy ra.
    Trong căn nhà mái tôn, vách lá chật hẹp, tài sản quý giá nhất của gia đình anh là chiếc tủ áo và cái giường ngủ do cha mẹ cho khi mới ra riêng. Vợ chồng anh có 2 con, một trai một gái, đứa lớn học lớp 5, đứa nhỏ đang học lớp 2. Chị Nguyễn Thị Sang, vợ anh Ái cho biết: "Mỗi ngày cả vợ chồng kiếm được chừng 30.000 đồng. Phải mua 1 kg gạo hết 5.000 đồng, còn lại là thức ăn chừng 5.000 đồng. Chỉ bấy nhiêu đó cả nhà phải ráng ăn nhín nhút thì mới được một ngày chứ ăn "thẳng thét" thì chỉ một bữa ăn cũng không đủ ! Còn lại thì chi vào tiền điện, nước, tiền học cho 2 đứa con. Thu nhập ngày nào thì chi phí hết cho ngày đó, không có dư".
    Chị Sang cho biết thêm, đứa con nhỏ của chị đang học lớp 2, nếu học bán trú thì mỗi tháng phải đóng 120.000 đồng, nhưng vì không có tiền nên trưa phải rước về nhà, chỉ phải đóng 40.000 đồng học phí. Cả nhà 4 miệng ăn, tiền ngày nào chi cho ngày ấy. Thấy vậy hàng xóm luôn giúp đỡ. Người cho vài ký gạo, người cho mớ rau. Nhờ vậy mà vợ chồng con cái sống qua ngày. Riêng khoản nợ 2 triệu đồng là trước đó gia đình chị được chính quyền địa phương giúp cho vay để chăn nuôi theo diện hộ nghèo, được nửa chừng thì anh bị tai nạn phải nằm một chỗ, đành bán heo non để lo thang thuốc cho anh rồi cụt vốn luôn, đến giờ vẫn chưa trả được nợ. Một ngày như mọi ngày, cứ 6 giờ sáng thì vợ chồng ra khỏi nhà, có những hôm đến 10 giờ đêm mới về tới nhà...

    Anh Ái có tâm sự "người ta để lại cho con có nhà lầu, xe hơi, tui chỉ có mấy chai đinh và bài học làm người cho lũ nhỏ..."

    Nguồn: Thanh Niên Online
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  6. #16
    To live is to fight
    Join Date
    20/08/07
    Location
    Hà Tĩnh- Đà Nẵng
    Posts
    1,344

    Default

    Quote Originally Posted by nbc View Post
    [B][SIZE="3"]

    Anh Ái có tâm sự "người ta để lại cho con có nhà lầu, xe hơi, tui chỉ có mấy chai đinh và bài học làm người cho lũ nhỏ..."

    Nguồn: Thanh Niên Online
    Một câu nói đơn giản vậy thôi,nhưng không phải ai cũng nói được và làm được.Những tấm gương sáng giữa đời thường rất đáng để mọi người suy ngẫm...

  7. #17
    Sinh viên năm tư namqng's Avatar
    Join Date
    19/05/07
    Tuổi
    37
    Posts
    223

    Default

    Quote Originally Posted by nbc View Post
    Người bán vé số nhặt đinh trên quốc lộ 1A

    Đó là anh Đỗ Văn Ái, 40 tuổi, ngụ tại ấp Dinh, xã Khánh Hậu, thị xã Tân An, tỉnh Long An, người vừa được Bộ Công an khen thưởng vì đã có thành tích nhặt đinh trên quốc lộ 1A.




    Cái cách "dạy con làm người" như anh Đinh Văn Ái không phải ai cũng làm được! Trong khi có những người giàu có, rất giàu có "dạy con, thương con" bằng cách "dúi vào tay nó một núi tiền" thì anh Ái đã có hành động và cách dạy con thật đáng khâm phục!:smi11:
    Nhân tiện nhắn đến chuyện "cái đinh" nghĩ thấy tức! Hôm trước đi qua đoạn thị trấn Hà Lam-Thăng Bình-Quảng Nam mà "mất" đến 2 cái ruột xe vì "cái đinh hình chữ V"! Mà vị trí cái đinh ấy cách tiệm vá xe có vài chục mét chứ mấy!:smi44:
    Đừng để lại ngày mai những gì làm được hôm nay!

  8. #18
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default Website... khoai lang

    Chào website... khoai lang

    Chuyện anh "hai lúa" Đỗ Quí Hạo ở huyện Hòn Đất tỉnh Kiên Giang lập phòng thí nghiệm, liên kết chặt chẽ với các nhà khoa học đại học Cần Thơ để theo dõi các bệnh, tìm giải pháp canh tác cho khoai lang và mới đây đã chính thức ra mắt trang web của mình mang tên www.khoailangbahao.com.vn đã khiến tôi ngạc nhiên một cách thích thú.

    Có phải đây là người nông dân Việt Nam đầu tiên lập trang web của mình để đưa một sản phẩm xưa như... khoai lang ra thị trường thế giới? Tôi không dám chắc, và cũng không quan tâm đến chuyện đăng ký kỷ lục "ghi-nét VN" của khoai lang Ba Hạo, nếu có, nhưng tôi thích thú vì từ nay người nông dân VN đã biết tự mở cho mình con đường hội nhập, con đường làm kinh tế bắt đầu từ chính những sản phẩm nông nghiệp truyền thống của mình.

    Ai cũng biết, trong ba cái vụ "làm kinh tế nông nghiệp" thì người nông dân luôn là người phải chịu thiệt thòi nhất, dù họ là người trực tiếp làm ra sản phẩm. Ví như sản phẩm khoai lang. Tôi còn nhớ, cách đây 30 năm, nhà thơ Xuân Diệu có lần lên thăm Pleiku "chưa biết ngày nào ra" Bắc, vợ chồng nhà thơ nhà giáo Lê Nhược Thủy đã mời Xuân Diệu tới thăm nhà mình và ăn bữa cơm đạm bạc: rất ít đạm và cũng tốn rất ít tiền - khoai lang Lệ Cần chấm ruốc Huế. Sau đó Xuân Diệu có viết bài thơ Tặng anh giáo Huế (anh Thủy vừa là người Huế, vừa còn có tên là Huế) có câu: "Cảm ơn vợ chồng anh giáo Huế/ Đãi tôi một bữa Lệ Cần khoai". Hai câu thơ mộc mạc, chả văn vẻ gì mà khiến tôi khi đọc rất tâm đắc. Và từ ngày đó, tôi bắt đầu quan tâm tới "Lệ Cần khoai" - tức khoai lang Lệ Cần - một địa danh ở Gia Lai có giống khoai lang bột vàng ươm ăn ngọt lự. Có thể nói, ngay từ lúc chúng ta chưa biết gì về "thương hiệu" về "marketing" thì "Lệ Cần khoai" đã là một thương hiệu, đã được marketing bởi một nhà thơ... tình nổi tiếng. Sau đó nhiều năm, qua các chợ miền Trung, tôi vẫn thường gặp trong các gian hàng la-ghim những thúng "Lệ Cần khoai" nổi tiếng này, và không bao giờ không mua. Chỉ riêng ở miền Trung, chúng ta đã có khoai lang Lệ Cần, khoai lang Trà Đỏa (Thăng Bình-Quảng Nam), những giống khoai, những vùng đất trồng khoai lang nổi tiếng. Nhưng để "Lệ Cần khoai" và "Trà Đỏa khoai" chính thức thành thương hiệu và bán rộng rãi trên thị trường cả nước hay xuất khẩu thì cho tới giờ này vẫn chưa ai, chưa có tổ chức nào làm.

    Trở lại với "khoai lang Ba Hạo". Thực ra, giống khoai lang năng suất cao mà anh Ba Hạo trồng ở Hòn Đất là giống khoai lang Nhật, một giống khoai nhập nội. Chưa chắc nó đã có hương vị thơm ngon độc đáo như khoai Lệ Cần hay khoai Trà Đỏa. Nhưng với kỹ năng canh tác áp dụng những phương pháp tiên tiến của khoa học nông nghiệp, ưu tiên dùng những chế phẩm sinh học EM (Effective Microrganism), cộng với sự cần cù và óc sáng tạo của riêng mình, anh Ba Hạo - người mới chỉ học tới lớp 7 do hồi xưa nhà quá nghèo - đã đưa năng suất khoai lang ruộng mình lên 50 tấn/ha, một năng suất tầm thế giới. Và quan trọng hơn, anh đã tìm được "đầu ra" cho sản phẩm khoai lang của mình với giá cả ổn định và chấp nhận được. Lập trang web, anh Ba Hạo không quyết đưa thơ văn hay lời hay ý đẹp của mình lên mạng cho mọi người thưởng thức, anh chỉ muốn qua trang web này, anh nhận được những tư vấn hữu ích về nghề trồng khoai và các nông sản khác, và quảng bá được sản phẩm khoai lang "chuẩn" của mình ra thị trường trong nước và thế giới.

    Từ một anh "Hai Lúa" chân quê thứ thiệt, chỉ bằng sự chuyên cần, ham học hỏi và làm ăn có bài bản, anh Ba Hạo đã vươn lên thành một nông dân-trí thức, một người giàu có, giàu cả trí và tiền. Ai bảo khoai lang không làm nên nghiệp lớn?


    Thanh Thảo

    Nguồn: Thanh Niên Online
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  9. #19
    Administrator nbc's Avatar
    Join Date
    19/03/07
    Location
    Đà Nẵng city
    Posts
    8,672

    Default Cậu học trò 5 năm cõng bạn đến trường

    Cậu học trò 5 năm cõng bạn đến trường

    TP - Chúng tôi vừa đến xã Thăng Bình, hỏi về em Giáp - người 5 năm qua cõng bạn là em Lợi đến trường, mấy bác nông dân đang chăm sóc lúa ven đường trìu mến: “Nhà cháu Giáp và Lợi ở thôn 10, phải đi hết con đường đá sỏi này là đến ngay”.


    Nguyễn Văn Giáp (phải) đến thăm bạn Vũ Doãn Lợi Ảnh: Hoàng Lam


    Mấy ngày hôm nay, cậu bé Nguyễn Văn Giáp (SN 1996), ở thôn 10, xã Thăng Bình, huyện Nông Cống (Thanh Hóa) liên tục sang nhà bạn cùng xóm là em Vũ Doãn Lợi để thăm nom bệnh tình của bạn.

    Nhìn Lợi cứ nằm bất động trên giường, trong khi năm học mới đang đến gần, Giáp ứa nước mắt, thủ thỉ: “Lợi ơi, gắng nhanh khỏi bệnh, tớ lại sẽ cõng bạn đến lớp như các năm trước...”.

    ... Tiếp chúng tôi trong ngôi nhà đơn sơ nơi vùng quê chiêm trũng nghèo khó, ông Nguyễn Văn Dũng - bố của Giáp vào chuyện: “Thấy con làm việc tốt đối với bạn, gia đình tôi ai cũng ủng hộ, động viên cháu. Ngày mới vào lớp 1, “cu” Giáp còi lắm.
    Mỗi lần thấy con cõng bạn vượt qua chặng đường dài gần 2 km, đầy ổ gà, ổ voi, đến trường, mẹ Giáp cứ ứa nước mắt. Ngày đó, cả gia đình tôi và gia đình em Lợi không có nổi chiếc xe đạp để đưa tụi nhỏ đến trường. Nhưng biết con thương bạn, gia đình rất vui”.

    Vừa từ nhà Lợi trở về, nét mặt Giáp còn vương nỗi lo lắng. Giáp trò chuyện với tôi: “Lợi là người bạn thân nhất của em ở thôn này và bị tật nguyền từ nhỏ. Đôi chân của bạn ấy không đi được, nên chưa bao giờ em thấy ngại khi liên tục cõng Lợi đến trường.


    Nguyễn Văn Giáp với danh hiệu Kim Đồng

    Thời gian gần đây, bệnh của Lợi ngày càng nặng hơn, mà gia đình thì nghèo, không có tiền chạy chữa. Không biết rồi đến năm học mới, bước vào lớp 6, Lợi còn có thể đến trường được nữa hay không?”.

    Theo chân em Giáp, chúng tôi sang nhà em Lợi. Nằm bất động trên giường bệnh, Lợi đưa ánh mắt sáng chào chúng tôi.

    Bà Vũ Thị Nhu - mẹ của Lợi vừa mặc chiếc quần dài cho con trai, vừa tâm sự: “Nơi vùng quê nghèo này, người lớn ai cũng đầu tắt mặt tối lo toan việc đồng áng và tất tả đi làm thuê kiếm sống.

    Khi đến tuổi vào lớp 1, Lợi cứ nằng nặc đòi bố mẹ đến trường. Suốt 5 năm học tiểu học, Lợi được cháu Giáp cõng đến trường, gia đình cũng yên tâm. Năm học này, Lợi không thể đi học được nữa, cháu buồn lắm”.

    Ngồi cạnh Lợi, Giáp nghe chúng tôi trò chuyện mà lòng càng buồn hơn khi nghĩ về bạn. Gia đình Giáp cũng khó khăn trăm phần. Ngoài mấy sào ruộng lúa ở vùng thường xuyên bị ngập, hạn, bố mẹ Giáp phải đi làm thêm nhiều việc để có thêm thu nhập. Để có tiền cho Giáp nộp các khoản phí đầu năm học này, mẹ Giáp hiện đi bóc lá mía thuê ở vùng núi huyện Như Thanh.

    Hiểu được khó khăn của gia đình mình, cậu bé Giáp với tấm lòng yêu thương và giúp đỡ bạn bè đã phấn đấu là con ngoan, trò giỏi, được thầy yêu bạn mến. Kết quả là, trong các năm học, Giáp luôn là học sinh tiên tiến; chuẩn bị bước vào năm học 2007 - 2008, vừa qua, Giáp đã được Hội đồng Đội Trung ương tặng bằng khen.

    Ngoài ra, Giáp còn được nhận giấy khen của UBND huyện Nông Cống, Hội Chữ thập đỏ tỉnh Thanh Hóa, danh hiệu Kim Đồng của Hội đồng Đội huyện Nông Cống…

    Trong niềm vui bước vào năm học mới và nỗi buồn khi người bạn tật nguyền của mình không thể đi học được nữa, Giáp thầm nhủ phải phấn đấu học tập thật giỏi, trở thành người có ích, giúp đỡ mọi người có hoàn cảnh khó khăn ở nơi vùng quê nghèo khó này.

    Nguồn: Tiền Phong Online

    P/S: các hình trên đã được upload lên server, đây là đường link ví dụ: http://support.cauduongbkdn.com/uplo...5_Congban2.jpg
    Hôm trước thấy hình rất tốt, song đến ngày hôm nay lại có hậu quả như mọi người đã thấy! Than ôi "dịch vụ"..."dịch" quá!
    Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

  10. #20
    Sinh viên năm tư namqng's Avatar
    Join Date
    19/05/07
    Tuổi
    37
    Posts
    223

    Default

    “Thấy người dưới sông, rứa là lao ra”


    Nguyễn Văn Long (trái) và Nguyễn Văn Hải.
    Hai bạn trẻ đều chất phác, thật thà và khá lam lũ; cùng làng Mỹ Chánh, xã Hải Chánh, huyện Hải Lăng, Quảng Trị. Cả hai đã bất chấp tính mạng lao ra giữa dòng Ô Lâu cứu bốn người trong vụ tai nạn giao thông chiều tối 1/9 tại cầu Mỹ Chánh.

    Đó là một cảnh tượng rùng rợn khi bốn hành khách (đều là phụ nữ - trong đó có ba sinh viên) bị văng từ trên ôtô qua khỏi thành cầu Mỹ Chánh, rơi xuống sông Ô Lâu cao khoảng 8m. Hai trong bốn nạn nhân được cứu sống đang được điều trị tại Bệnh viện Trung ương Huế, hai người đã được xuất viện về nhà.

    Trưa 3/9, tôi đem những thông tin vui này đến với Nguyễn Văn Hải (26 tuổi), lái xe công nông ở Mỹ Chánh, khi Hải đang mồ hôi nhễ nhại do bốc gạch lên xe công nông. Hải nói: “Nghe thế cũng yên tâm phần mô, chứ cứu được người ta giữa sông, rồi đưa đi cấp cứu mà không biết sống chết ra răng, mấy hôm nay chưa vui được”.

    Mẹ Hải, bà Đặng Thị Bê, 53 tuổi - đang loay hoay với những vữa đậu ván, đậu nành để bán mỗi sáng, cười hiền lành: “Tui có biết chi mô. Kệ, hắn làm được một việc tốt tui cũng mừng, vẻ vang lắm!”.

    Hải là con thứ hai của một gia đình ba chị em thuộc hộ nghèo ở Hải Chánh. Ba mất khi Hải vừa xong lớp 9 nên phải nghỉ học ở nhà giúp mẹ. Cách nay vài năm, Hải theo học lái xe tải tại Huế nhưng rồi về nhà không xin được việc đành làm thuê làm mướn. Trước đó, chiều 1/9, Hải vừa chạy xe chở hàng về chưa kịp tắm rửa thì nghe có tai nạn xảy ra.

    “Mình chạy ra thì đã thấy có người lô nhô dưới dòng nước rồi. Không kịp cởi quần áo nữa, mình lao ra vớ lấy một người lôi vào. Cô ấy bị thương rất nặng, gãy chân, gãy tay thì phải. Đưa được người thứ nhất vào bờ thì quay ra vớ lấy người thứ hai. Ui chao, người phụ nữ khá nặng, ráng hết sức mới đưa được vào bờ... May mà khi đó anh Long kịp bơi ra tiếp ứng...” - Hải nói.

    “Anh Long” năm nay 36 tuổi đang làm nghề sửa chữa điện cơ (nồi cơm điện, quạt điện, bơm nước...) ngay phía nam chân cầu Mỹ Chánh. “Khi mình nghe tai nạn, chạy ra chưa kịp tới hiện trường thì thấy dưới sông có người. Mình vứt dép để chạy nhanh hơn, tới nơi cùng phụ với Hải đưa được một phụ nữ chừng 50 tuổi đặt lên bờ để thở. Người thứ ba mình đưa được vào bờ thì người thứ tư sắp chìm. Rứa là lao ra, may mà kịp...” - anh Long nhớ lại.

    Long kể, sau khi đưa được cả bốn người vào bờ an toàn, lấy khăn áo lau máu cho nạn nhân thì để thân trần mà về nhà; đến nhà cứ loay hoay tìm chiếc áo không biết bỏ nơi đâu, lát sau sực tỉnh là áo đã cởi ra bỏ... ở bờ sông. “Khi đó đầu óc mình cứ nghĩ theo mấy chiếc xe cấp cứu nên hóa lẩn thẩn...”

    Long là con thứ ba trong gia đình có sáu chị em, bốn người đã có gia đình riêng. Cũng khó khăn như Hải, nhưng Long còn gánh nặng khác là ba mẹ già yếu (đã ngoài 70 tuổi), hiện một mình đang phải lo cho em trai 26 tuổi bị bệnh Down từ nhỏ. “Nói dại miệng, lỡ hắn có chuyện chi không biết ông bà và đứa em tật nguyền của hắn ai lo nữa” - một người bạn của Long nói. Long cười chống chế: “Làm mấy cái việc đó mà nghĩ đến bản thân mình thì còn chi nữa”.

    ... Cũng như Hải, khi chia tay, Long nhờ tôi khi vào Huế hỏi thăm giùm những nạn nhân mà mình cứu được sức khỏe ra sao và chúc mau chóng bình phục...

    Theo dantri.com
    Đừng để lại ngày mai những gì làm được hôm nay!

Page 2 of 6 FirstFirst 1234 ... LastLast

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •